Chương 36: (Vô Đề)

Đêm khuya, không khí trên lầu hai hội sở Á Đàn nóng bỏng dị thường.

Hội sở Á Đàn từ xưa đến nay chuyên môn sáng lập những câu lạc bộ đêm cho các phú hào, bên trong đều là những mỹ nữ và tiểu thịt tươi được lựa chọn kỹ càng, quả thật là một cảnh đẹp ý vui.

Nhưng lúc này, đôi mắt cả đám mỹ nữ và nam sinh bồi rượu ở lầu hai đều dính lên người người đàn ông đang ngồi một mình trên ghế dài.

Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi màu xám, ngũ quan khắc sâu hoàn mĩ, cúc áo trên cùng được mở ra, cánh tay dài thờ ơ vắt trên sô pha, vài sợi tóc đen khẽ rũ trên đôi mày kiệt ngạo, con ngươi hắn khép hờ.

Quanh thân người đàn ông tỏa ra khí thế bức người, đôi chân dài giao nhau, một tay chống thái dương, không chút để ý.

Đó là hormone giống đực của một người đàn ông thực thụ, có tính xâm lược cực mạnh, hấp dẫn tới không ít tròng mắt cả trai lẫn gái dính trên nửa thân tinh tráng của người đàn ông.

Yến Hoàn không chút để ý nhìn người trước mặt hắn uống rượu uống đến cổ ửng đỏ, trong miệng cắn điếu thuốc.

Trước mặt hắn là Triệu Thích, là người bạn lớn lên cùng hắn.

Triệu Thích uống đến mức có chút hơi say, hắn thoải mái dễ chịu dựa vào sô pha, hiếm lạ mà nhìn Yến Hoàn đối diện hắn nói: "Lúc trước gọi như thế nào cậu cũng không thèm đến, hôm nay làm sao lại đến đây?"

Dứt lời, Triệu Thích ái muội mà nhìn đám thiếu nam mỹ nữ kia thiếu điều muốn đem tròng mắt dán dính trên người đàn ông cười nói: "Các bảo bối, tới đây, lấy hết bản lĩnh của các em ra đi, anh xem đêm nay ai có thể được Nhị gia chọn."

Bên môi Yến Hoàn ngậm điếu thuốc, sau khi nghe được lời nói đó, đôi mày theo bản năng nhăn lại, hơi hơi nhấc mí mắt, không kiên nhẫn nói: "Không cần."

Triệu Thích nghe vậy có chút tiếc nuối, hắn duỗi chân, lười biếng há mồm ăn quả nho từ một thiếu niên ngoan ngoãn bên cạnh đưa qua, hiếm lạ nói: "Hôm nay làm sao lại đến đây?"

Triệu Thích lớn lên cùng Yến Hoàn, chẳng qua trời sinh tính tình phong lưu không kiềm chế được, đã vui chơi trong vạn dặm bụi hoa nhưng lại không dính một mảnh lá nào.

Hắn thật sự không hiểu được người như Yến Hoàn, thể xác và tinh thần có thói quen sạch sẽ nghiêm trọng, chưa bao giờ để người lung tung rối loạn bên ngoài chạm vào người, rốt cuộc làm sao có thể làm được như vậy.

Định lực như vậy, tuyệt, còn Triệu Thích bị lão gia tử cầm quải trưởng nhìn hắn chửi ầm lên rồi.

Không ít người đều phỏng đoán tất cả là bởi vì tình cảm của Yến Hoàn đối với Chu Lộc.

Nhưng ở trong vòng của bọn họ, thứ không đáng tiền nhất chính là tình cảm, Triệu Thích làm sao cũng không thể hiểu nổi, huynh đệ nhà mình như thế nào có thể tung ta tung tăng đi theo sau đứa con của một nhà giàu mới nổi lâu như vậy.

Nghĩ đến Chu Lộc, đôi mắt Triệu Thích nheo lại rót ngụm rượu.

Loại người như Chu Lộc này, Triệu Thích đã thấy qua rất nhiều, dã tâm bừng bừng, hao hết tâm tư muốn bò lên trên kẻ quyền quý, loại tâm tư này có thể đơn thuần sao.

Hắn thực sự khinh thường loại người như Chu Lộc, từ gia thế cho đến nhân phẩm đều coi thường, cũng không biết Yến Hoàn nhìn trúng điểm gì ở loại người này, theo sau đến mười mấy năm.

Nhưng hắn ngại mặt mũi huynh đệ nhà mình, cũng biết trước mắt Chu Lộc cũng không làm ra chuyện xấu gì, Triệu Thích cũng sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt, mặc kệ loại người Chu Lộc này thôi.

Yến Hoàn kéo cổ tay áo, không chút để ý nhấp một ngụm rượu, xoa huyệt thái dương nhàn nhạt nói: "Muốn tới thì tới thôi."

Triệu Thích đang hưởng thụ thiếu niên xinh đẹp bên cạnh phục vụ, nhìn Yến Hoàn ái muội mà chớp chớp mắt cười nói: "Tôi tìm cho cậu vài nam sinh, đảm bảo hợp khẩu vị của cậu."

Triệu Thích tìm nam sinh cho Yến Hoàn, miễn cưỡng có thể xem là bản sau của Chu Lộc.

1

Quả thực chính là như một khuôn mẫu Chu Lộc khắc ra.

Yến Hoàn không có hứng thú mà ngẩng đầu, thấy một nam sinh trắng trẻo tinh tế nhấp môi đứng trước mặt hắn.

Nam sinh ngũ quan tinh xảo, tóc đen, mặc chiếc sơ mi trắng, cổ áo mở ra vài cúc, lộ ra đoạn cổ trắng nõn và xương quai xanh tinh tế.

Cả người lộ ra hơi thở ngây ngô, nếu liếc xem qua xác thật có vài phần giống với Chu Lộc.

Nam sinh kia ngẩng đầu, dưới đôi mắt phượng có một nốt ruồi nho nhỏ, cậu ta có chút thất thố nhìn Yến Hoàn nhỏ giọng nói: "Nhị gia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!