Mí mắt người đàn ông trước mặt chợt nâng lên, bên môi nhếch lên nụ cười lạnh, trầm giọng nói: "Như thế nào, nhanh như vậy đã tìm được người khác rồi?"
"Gọi tôi là Yến tổng? Đến cả Nhị gia cũng không muốn gọi?"
Người đàn ông từng bước từng bước một tới gần Trần Tê, quanh thân tỏa ra hơi thở kh*ng b*, tựa như một con dã thú đang đi săn mồi, lộ ra răng nanh sắc bén dọa người.
Hắn chậm rãi đi đến trước mặt thanh niên, hơi hơi cúi đầu, vươn tay nắm lấy chiếc cằm thon gọn của cậu, nhẹ giọng nói: "Như thế nào, nhìn thấy Nhị gia xuất hiện, có phải em cảm thấy rất ngoài ý muốn?"
Con ngươi người đàn ông đen nhánh, ẩn chứa tối tăm trông đến đáng sợ, không xê dịch mà nhìn chằm chằm thanh niên trước mặt.
Trần Tê sững sờ tại chỗ, cậu nhìn Yến Hoàn trước mặt, trong lòng theo bản năng xẹt qua một dự cảm không tốt.
Nhìn thanh niên theo bản năng nghiêng đầu muốn né tránh hắn tay, nụ cười lạnh bên môi người đàn ông càng tăng, đôi tay bóp cằm thanh niên cưỡng chế tăng thêm lực đạo, hắn hơi hơi cúi người nhẹ nhàng nói bên tai cậu: "Tại sao không nói chuyện?"
Trần Tê nhăn mày, chiếc cằm thon gọn bị ngón tay người đàn ông gắt gao bóp chặt, cậu trầm mặc nghiêng đầu, cau mày không lên tiếng.
Tay Yến Hoàn một chút một chút tăng thêm lực đạo, tràn đầy lệ khí lạnh nhạt nói: "Làm sao? Em đang đợi kim chủ tiếp theo đến đón em?"
Bàn tay cầm bánh kem của Trần Tê vô thức nắm chặt, cậu bị ép ngửa đầu nhìn Yến Hoàn, lúc này mới mở miệng nhàn nhạt nói: "Yến tổng, những lời ngài đang nói tôi nghe không hiểu."
Yến Hoàn hung ác nham hiểm nhìn thanh niên nhăn mày lại, hắn nhìn cậu vô tình hờ hững nghiêng đầu, đôi mày thanh tú gắt gao cau lại cũng không muốn nhìn vào mắt hắn.
Trần Tê của hắn không phải như thế này.
Trong lòng Yến Hoàn bỗng nhiên run lên.
Người đàn ông gắt gao bóp chặt chiếc cằm thanh niên đối diện, ngữ khí lạnh như băng nói: "Trần Tê, em đang giả vờ cái gì?"
Trần Tê kinh ngạc nhìn hắn.
Yến Hoàn lạnh lùng nở nụ cười, gằn từng chữ: "Trần Tê, lúc trước là em cầu xin được ở bên tôi."
Hắn cưỡng bách thanh niên ngẩng đầu lên, con ngươi hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm cậu nói: "Hiện tại em muốn chạy?"
Có khả năng sao?
Tuyệt đối không thể.
Lúc trước là Trần Tê một chút chui vào thế giới của hắn, cố chấp một cách thành kính.
Đối với thanh niên ôn nhu an tĩnh trong mắt chỉ có mỗi vẽ tranh, đối với cậu thì trên thế giới này, hắn và vẽ tranh đều quan trọng như nhau.
Yến Hoàn đã từng nhìn thấy bộ dáng thanh niên trước mặt khóe miệng ngậm ý cười vẽ tranh.
Hắn cũng từng ở phòng vẽ tranh cùng Trần Tê vẽ, trong ánh mắt bất đắc dĩ của thanh niên mà chơi màu vẽ.
Hắn từng nắm đôi bàn tay dính đầy màu vẽ của Trần Tê lúc hoàn thành xong bức tranh sơn dầu, cũng từng hôn qua đôi mắt mệt mỏi của Trần Tê khi vẽ đến nửa đêm.
Hắn đã từng gặp qua bộ dáng Trần Tê yêu sâu đậm.
Nhưng hiện giờ, trong cơn ngươi thanh niên trước mặt chỉ mang theo kinh ngạc nhìn hắn, trong mắt một chút tình yêu nồng cháy cũng không có.
Cả người Yến Hoàn bỗng cứng đờ.
Hắn giống như một con thú, gắt gao nhìn chằm chằm thanh niên trước mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Trần Tê, em nói chuyện cho tôi."
Trong giọng nói tàn nhẫn hỗn loạn chứa một tia sợ hãi đến chính hắn cũng không biết.
Nhưng thanh niên trước mặt chỉ cau mày, thờ ơ mà nhìn hắn, chậm rãi nói: "Nói cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!