Trong phòng tắm, người đàn ông hơi hơi ngửa đầu nhắm hai mắt, dòng nước ấm chảy qua bờ vai rộng cùng cơ bắp cường tráng, phảng phất như một tác phẩm điêu khắc hoàn mĩ, tuyến nhân ngư cùng cơ bụng đều rõ ràng.
Qua nửa giờ, cửa phòng tắm bị cánh tay săn chắc vặn ra, người đàn ông khoác trên mình áo tắm dài lỏng lẻo.
Yến Hoàn đi đến phòng ngủ, không chút để ý nâng mí mắt, nghĩ đến nên dạy dỗ thanh niên ngoan ngoãn chờ hắn trên giường như thế nào đây. Nhưng không nghĩ rằng khi hắn ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy giường lớn xám tro trống rỗng.
Căn bản không thấy thân ảnh Trần Tê đâu.
Tay Yến Hoàn đang xoa xoa khăn lông khựng lại, hắn đứng tại chỗ, lạnh lùng nở nụ cười.
Tốt, rất tốt.
Người đàn ông mặt vô biểu tình hung hắn ném khăn lông lên giường, xoay người sải bước đi đến cửa phòng ngủ, giơ tay gắt gao khóa trái cửa phòng lại.
Hắn mặc kệ đêm nay Trần Tê buồn ngủ ôm chăn gõ cửa bao lâu đi nữa, đáng thương cầu xin hắn khoan dung như thế nào đi nữa, Yến Hoàn hắn tuyệt đối sẽ không mở cửa.
Nửa giờ sau, rạng sáng hai giờ rưỡi, người đàn ông đang tựa vào đầu giường, dưới ánh đèn ngủ đọc sách, nhưng dư quang lại gắt gao chăm chăm nhìn về phía cửa phòng ngủ.
3
Nhưng ngoài cửa phòng ngủ im ắng, không hề có một chút động tĩnh.
Không có tiếng thanh niên nhẹ nhàng gõ cửa, cũng không có âm thanh chìa khóa mở cửa.
Yến Hoàn bực bội đem sách ném lên đầu giường, hắn nhìn chằm chằm cửa phòng ngủ, nói với chính mình, nếu lúc này Trần Tê ôm chăn gối tới tìm hắn, hắn sẽ chỉ cố tính làm khó bảo cậu ngủ trên sàn nhà.
1
Lại mười phút trôi qua, cửa phòng ngủ vẫn im ắng như cũ, cả căn phòng lớn chỉ còn lại thanh âm điều hòa nhẹ nhàng vận động.
Yến Hoàn nhấp môi, khuôn mặt trầm xuống tự ngủ với chính mình, nếu lúc này Trần Tê dùng chìa khóa mở cửa tiến vào, hắn sẽ miễn cưỡng làm bộ không biết, để Trần Tê lặng lẽ ngủ bên người hắn.
Rạng sáng 3 giờ, Lương Chí ở lầu một phòng cho khách, mơ mơ màng màng rời giường xuống lầu uống nước, bỗng nhiên phát hiện một người đàn ông đang ngồi trong phòng khách.
2
Người đàn ông mặt vô biểu tình ngồi trên sô pha, âm trầm nhìn chằm chằm Lương Chí.
Chân Lương Chí mềm nhũn, cơn buồn ngủ cũng bị dọa bay mất, ly nước cầm trên tay thiếu chút nữa không giữ được, hắn thật cẩn thận nói: "Nhị gia, ngài đây là không ngủ được?"
Nam nhân mặt vô biểu tình nhìn chằm chằm hắn, nhìn thẳng đến mức trán Lương Chí đổ đầy mồ hôi lạnh, mới lạnh lùng nói: "Em ấy đâu?"
Lương Chí giật mình, nhanh chóng phục hồi tinh thần nói: "Nghe bọn người Chu gia nói Chu thiếu gia đi khảo sát phong tục, sáng mai có thể gấp gáp trở về."
Yến Hoàn nhíu mày, hắn không kiên nhẫn nói: "Liên quan gì đến chuyện của Chu Lộc?"
Trong lòng Lương Chí lộp bộp một chút, lập tức biết chính mình đã đoán sai người.
Nhưng câu nói vừa rồi của Yến Hoàn trong điện thoại, cũng chưa nói rốt cuộc muốn hắn mang ai đến, Lương Chí nghĩ muốn điên đầu cũng không thể tưởng tượng được Yến Hoàn bảo hắn đem ai đưa đến phòng ngủ.
Hắn lại không dám tùy tiện tìm một người nào đưa lên giường Nhị gia, ai cũng biết Nhị gia mắc bệnh sạch sẽ.
Trừ bỏ vị Chu gia tiểu thiếu gia Chu Lộc kia, Lương Chí thật sự nghĩ không ra Yến Hoàn muốn đưa ai đến Yến trạch.
Lương Chí vội vàng thật cẩn thận nhìn thần sắc Yến Hoàn suy đoán nói: "Ngài là muốn mang…"
Yến Hoàn lạnh lùng ngẩng đầu nhìn Lương Chí nói: "Tôi muốn mang ai tới cậu còn không hiểu?"
Lương Chí nhìn lên, ngay lập tức biết vị gia này có xu thế tức giận rồi, trong lòng hắn khổ không thôi, thật sự không biết như thế nào, vị gia này sau khi tỉnh lại dường như trở thành một người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!