Chương 3: (Vô Đề)

Nắng tháng 5 sáng chói, chiếc chuông gió trong tiệm hoa ở góc phố khẽ vang, ánh mặt trời xuyên qua tấm kính, chiếu vào những bó hoa xung quanh, lung linh động lòng người.

Trước quầy thu ngân của cửa hàng hoa, một chàng trai tóc đen mặc sơ mi trắng, đeo tạp dề khéo léo gói hoa, dây buộc tạp dề thắt ngang hông làm tôn lên vòng eo tinh tế.

Chàng trai xắn cổ tay áo đến khuỷu tay, cánh tay trắng muốt ấn vào thân cây xanh thẫm, cậu cúi đầu, mái tóc mềm mại đen nhánh rũ xuống trán, mấy cô gái đang túm tụm đứng ngoài cửa chọn hoa e lệ ngẩng đầu nhìn thanh niên đang gói hoa ở quầy thu ngân.

Ánh nắng sáng trong như nước chiếu xuống gương mặt mềm mại của chàng trai, gò má trắng nõn, còn có một cái nốt ruồi nho nhỏ ngay chóp mũi.

Đây là Trần Tê đã trùng sinh để làm nhiệm vụ lần nữa, đời này, đối tượng công lược mà hệ thống phán định cho cậu là cậu chủ nhỏ Tần gia, Tần Hằng.

Tần Hằng là con trai út của Tần gia, toàn bộ Tần gia đều một mực chiều chuộng cậu chủ nhỏ, bên trên còn có hai người anh trai ưu tú biết tự lập, làm cả nhà như nâng con trai út trong lòng bàn tay, Tần Hằng đánh nhau, hút thuốc, uống rượu, tán gái cũng làm lơ, là một tên nhị thế tổ* đẹp trai ngả ngớn.

(*) Nhị thế tổ: tiếng lóng Quảng Đông, chỉ những đứa trẻ sinh ra trong nhung lụa, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp.

Mà trước giờ Tần Hằng chưa từng từ chối ai cả, người từng bị Tần Hằng bỏ rơi nhiều đến nổi đếm cũng không xuể, nhưng cũng may là Tần Hằng không có bạch nguyệt quang thời niên thiếu gì đó.

10

Trần Tê cụp mắt xuống, ôm bó hoa đã gói xong vào trong ngực, đời này, thân phận của cậu vẫn là một sinh viên mỹ thuật có gia cảnh không tốt lắm, làm các công việc bán thời gian trong lúc học đại học để trang trải cho cuộc sống căng thẳng của mình.

Chuông điện thoại của cửa hàng hoa vang lên, cậu buông bó hoa trong tay, đi qua nhận điện thoại, đầu bên kia là âm thanh rầu rĩ của chủ cửa hàng: "Tiểu Tê à, cậu có thể giúp tôi đi giao một đơn không? Đây là khách quen của tiệm chúng ta, hôm nay cậu shipper bận việc đột xuất nên xin nghỉ, tôi thật sự không thể từ chối được."

Trần Tê cởi tạp dề trên eo xuống, trả lời: "Được."

Chủ cửa hàng vui vẻ nói: "Vậy cậu cứ kêu Tiểu Quan trông tiệm là được, để tôi gửi đơn của người khách kia cho cậu, cậu nhớ xem kĩ nha."

Sau khi ngắt điện thoại, Trần Tê nhìn đơn đặt hàng được gửi qua, địa điểm là bệnh viện tư nhân Trường Thanh, khách hàng tên là Tần Hằng.

Cậu rũ mắt, cười cười, lúc trước bởi vì biết Tần Hằng thường xuyên đến đây mua hoa nên cậu mới chọn làm thêm ở đây.

Cậu vui vẻ cởi tạp dề xuống, thu dọn đồ đạc một chút, sau đó cầm bó hoa phải giao lên, chào hỏi với Tiểu Quan rồi ra ngoài giao hoa.

Mặt trời chói chang trên cao, ánh nắng chiếu vào mặt nước, cậu cầm bó hoa, bỏ tiền túi gọi xe, nhanh chóng tới bệnh viện tư nhân Trường Thanh.

Bệnh viện tư nhân Trường Thanh là bệnh viện chuyên dụng của các phú hào, phía sau chi phí đắt đỏ là khả năng được hưởng những dịch vụ và tiện ích cao cấp.

Trần Tê ôm bó hoa, nhìn biên lai trong tay, đi vào thang máy bệnh viện, vừa gọi vào số Tần Hằng vừa nhìn con số trên thang máy dần tăng lên.

"Ting" một tiếng, Trần Tê ra khỏi thang máy, người đầu bên kia cũng nhận điện thoại, lười biếng hỏi là ai, cậu ôm bó hoa, đứng trước quầy lễ tân lầu sáu nhẹ nhàng nói: "Chào Tần tiên sinh, hoa anh đặt đã được đưa đến, xin hỏi anh ở phòng mấy tầng sáu?"

Tần Hằng nói một con số, Trần Tê ngẩng đầu, nhìn thanh niên mặc quần jean lười biếng dựa lên tường ở hành lang cách đó không xa, rũ mắt nói: "Được, xin anh chờ một lát."

Thanh niên chân dài mặc quần jean lười biếng dựa lưng lên tường, nhìn đẹp trai lại hơi cợt nhả, hắn lơ đãng nhấc đầu, lại thấy một chàng trai mảnh khảnh, mặc sơ mi trắng ôm bó hoa đi đến chỗ mình.

Tần Hằng vô thức đứng thẳng lên, chàng trai trước mặt có mái tóc đen mềm mại, gương mặt lạnh lùng, áo sơ mi được cài hết các cúc, chỉ có một đoạn cổ trắng đến lóa mắt lộ ra, cậu ôm bó hoa, mắt hơi rũ xuống, thoạt nhìn trong veo như làn mây trắng dịu dàng ngày xuân.

Tần Hằng bất giác dõi theo chàng trai, thẳng đến khi phát hiện chàng trai ôm bó hoa, nhìn nhìn điện thoại, rồi chậm rãi đi đến trước mặt mình, ngẩng đầu nhẹ nhàng nói: "Là Tần tiên sinh sao?"

Tần Hằng chỉ cảm thấy trái tim nhảy loạn, hiếm khi hắn lại mờ mịt bối rối, ngơ ngẩn nhìn chàng trai cầm hoa trước mặt, thậm chí hắn còn có thể nhìn thấy nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi trắng nõn, lông mi nhỏ dài mà cong vút, yết hầu hắn giật giật, muốn mở miệng nói chuyện, lại thấy cửa phòng bệnh bên trái đột ngột mở ra.

Tần Hằng và Trần Tê đang ôm hoa cùng sửng sốt, cửa phòng bệnh bên trái bị một người vội vàng đẩy ra, Trần Tê quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông đứng đờ người tại chỗ.

Người đàn ông mặc đồ bệnh nhân, trên trán quấn mấy vòng băng vải, mặt mày kiệt ngạo khó thuần, nhưng lúc này lại đi chân trần đứng im tại chỗ, chật vật bất kham. Con ngươi người đàn ông màu đỏ đậm, đôi môi khô khốc run rẩy, gắt gao nhìn chàng trai đang ôm bó hoa.

Nhìn như một tên si ngốc, sau đó hắn run môi, tiếng nói nghẹn ngào mang theo khủng hoảng vang lên: "Tôi… quen cậu sao?"

Trần Tê đang ôm hoa mờ mịt, cậu lắc lắc đầu, nhẹ nhàng nói: "Tiên sinh, tôi không quen biết anh."

Yến Hoàn chật vật đi chân trần đứng ngoài phòng bệnh, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, nhưng dù có như thế, hắn vẫn gắt gao nhìn chằm chằm chàng trai, nhìn gương mặt lạnh nhạt đó, nói với giọng điệu gần như là cầu xin: "Cậu… thật sự không quen biết tôi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!