Bên trong xe bỗng yên tĩnh không một tiếng động.
Thanh niên trước mặt hơi hơi ngửa đầu, hai mắt vẫn nhắm, đuôi mắt mang theo một mạt ửng hồng, khóe miệng ngậm ý cười, chóp mũi quyến luyến nhẹ nhàng chạm vào cằm người đàn ông, hơi thở ấm áp phả quanh yết hầu hắn.
Hầu kết Yến Hoàn lăn lộn kịch liệt vài cái, hắn căng chặt eo, con ngươi thiêu đến đỏ đậm, cúi đầu gắt gao nhìn chằm chằm người trong lòng ngực, cảm xúc quay cuồng trong con ngươi thâm trầm đến mức làm cho người ta sợ hãi.
Bàn tay to rộng của hắn v**t v* đoạn cổ thanh niên, đầu ngón tay cố gắng kìm nén nhưng vẫn có chút co rút, thanh âm dọa người đáng sợ nói: "Trần Tê, em say rồi."
Đôi chân người đàn ông giao nhau, bàn tay lại luyến tiếc không muốn buông thanh niên ra, chỉ có thể nảy sinh ác độc cắn chặt hàm dưới, cưỡng ép bản thân phải thanh tỉnh.
Thanh niên nghiêng nghiêng đầu, lộ ra một nụ cười xinh đẹp choáng váng, đuôi mắt cậu ửng hồng, chôn trong lòng ngực hắn rầu rĩ kêu lên hai tiếng: "Nhị gia."
Yến Hoàn cảm thấy lý trí đã sắp bị thiêu đến thần trí không rõ, giọng nói như bị lửa đốt, cúi đầu dùng cằm tựa lên mái tóc đen mềm mại của thanh niên, thanh âm ôn nhu thật cẩn thận khẽ nói: "Ừm, Nhị gia đây."
Trong lòng mềm mại đến mức rối tinh rối mù.
Yến Hoàn suy nghĩ, điên thật rồi.
Giờ khắc này, hắn chẳng sợ thanh niên sẽ lấy ra con dao đâm thẳng vào mi tâm chính mình, hiện tại hắn luyến tiếc không muốn động đậy dù chỉ một chút.
Nguyện sa vào lưới mà chết trên người thanh niên.
Nhưng hắn cũng không phát hiện, một lát sau, thân mình thanh niên trong lòng ngực dần dần trở nên cứng đờ, thậm chí từ trong lòng ngực hắn chậm rãi mở bừng mắt.
Trần Tê bị hệ thống đánh thức.
Sau khi cậu tỉnh táo, một người một hệ thống cùng rơi vào trầm mặc.
Đầu Trần Tê còn tựa trong lòng người yêu đời trước, cậu tuyệt vọng hỏi: "Như thế này phải làm sao?"
Hệ thống khô cằn nói: "Nếu không, cậu say rượu làm càng?"
Say rượu làm càng cái gì chứ?
Hiện tại Trần Tê muốn điên rồi.
Bàn tay to rộng của người đàn ông gắt gao thắt chặt, ch*m r** v**t v* cổ cậu. Đáy lòng Trần Tê càng thêm tuyệt vọng nói: "Mông của tôi bị cộm."
Hệ thống rơi vào trầm mặc, nó cũng không muốn hỏi mông Trần Tê bị thứ gì cộm.
2
Một tay người đàn ông v**t v* cổ cậu, một tay nhẹ nhàng vỗ vỗ trên lưng, thấp giọng ôn nhu nói: "Nhị gia ở đây."
Một lúc sau, Yến Hoàn cảm thấy đầu người trong lòng ngực dần dần tựa vào vai hắn, hô hấp trầm ổn, tựa hồ ngủ rồi.
Yến Hoàn gục đầu xuống, thật cẩn thận đem người trong lòng ngực đặt trên xe ghế, phủ thêm áo khoác chính mình lên người thanh niên.
Thanh niên nhắm hai mắt vẫn không nhúc nhích, khuôn mặt ửng hồng dần dần biến mất, hô hấp nhợt nhạt, dáng ngủ đặc biệt trầm ổn.
Con ngươi Yến Hoàn rũ xuống, chăm chú nhìn thanh niên đang ngủ say, hắn duỗi tay vuốt lại mái tóc tán loạn của cậu, khàn giọng nói: "Trần Tê."
Trái tim của Trần Tê đang giả vờ ngủ run rẩy, sợ người đàn ông nhìn ra manh mối gì đó, nhưng vẫn như cũ cố nén không nhúc nhích mà nhắm hai mắt vờ như đã ngủ say.
Không nghĩ tới người đàn chỉ vươn đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào nốt ruồi nho nhỏ trên chóp mũi cậu, bỗng nhiên nở nụ cười, thấp giọng nói: "Bé ma men."
Trong một khắc, đáy lòng Yến Hoàn tràn đầy chờ mong, hắn nghĩ, nếu thanh niên uống say có thể làm nũng với hắn, có phải hay không cậu cũng giống hắn, đã sớm trộm chú ý đến hắn?
Thanh niên nhắm hai mắt đang ngủ say tựa hồ nghe được tên của mình, lông mi khẽ động vài cái, cánh môi giật giật, khẽ lẩm bẩm gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!