Trần Tê mặt vô biểu tình cùng người đàn ông bên cạnh đi trên đường.
Người đàn ông bên cạnh thường dùng dư quang nhìn về phía cậu, ánh mắt tựa hồ còn mang theo chút thẹn thùng muốn nói lại thôi.
Sườn mặt thanh niên tóc đen thanh tú, phảng phất như một tác phẩm điêu khắc tinh tế trác tuyệt, lông mi rất nhỏ nửa rũ che khuất tròng mắt, môi mỏng hơi hơi mở, quầng sáng loang lổ chói lọi dừng ở nốt ruồi trên chóp mũi, làm cho lòng người cũng mềm nhũng theo.
Trước kia Yến Hoàn chưa từng nghĩ tới, sẽ có một nam sinh mặt mày động lòng đến mức khảm vào tim hắn, phảng phất mỗi một tất đều phù hợp với ý muốn của hắn.
Niên thiếu bắt đầu hỉ nộ vô thường, người đàn ông kiêu căng xuất thần mà nghĩ, cậu thật là đẹp mắt.
Mà Trần Tê ở bên cạnh hắn suy nghĩ, hắn rốt cuộc ăn nhầm cái quái gì rồi.
Giống mấy tên tiểu tử đương tuổi dậy thì, hấp tấp nhìn cậu chằm chằm, còn có cái ánh mắt mơ hồ không dám đối diện kia.
Đời trước Yến Hoàn trước hai năm nhìn thấy cậu, đều là một bộ chán đời, mặt vô biểu tình, mỗi lần tới gần hắn đều là cau mày, tựa hồ phải nhẫn nại cái gì, trước nay đều không đem ánh mắt đặt trên người cậu quá nhiều.
Thậm chí ngay cả sau khi hai người hôn môi, Yến Hoàn đều phải ngồi trên sô pha, cùng cậu cách hai cái gối ôm, nghiêm túc mà cùng cậu đưa ra 3 điều, khi bọn họ hôn môi Trần Tê tuyệt đối không thể mở mắt ra.
Không chỉ không thể mở to mắt, còn không thể sờ soạn lung tung, càng thêm không thể phát ra tiếng.
Nhưng là ăn ngay nói thật, kỹ thuật hôn đời trước của Yến Hoàn thật sự rất tệ.
Thật sự là vô cùng tệ.
Chỉ biết dựa vào bản năng mà đấu đá dã man lung tung, khống chế mười phần d*c v*ng.
Ánh mắt Trần Tê vi diệu mà liếc nhìn đôi môi người đàn ông bên cạnh.
Có một lần thật sự là Yến Hoàn hôn đến quá mức, đau đến cậu chỉ có thể từ trong cổ họng cực nhỏ mà nhẹ nhàng nức nở ra tiếng, nam nhân bóp eo cậu, tựa hồ không phát hiện.
Cậu bị ăn đau chỉ có thể bất đắc dĩ mở đôi mắt bị nước mắt thấm ướt đen bóng, lông mi nhẹ rũ, cau mày nhìn Yến Hoàn.
Yến Hoàn đối diện động tác bỗng cứng đờ, tay còn véo trên eo cậu, theo bản năng nhắm hai mắt lại, lạnh lùng nói: "Vì sao lại mở mắt ra?"
Trần Tê trầm mặc một hồi, mới thấp thấp nhỏ giọng run run nói: "Đau."
Kỹ thuật hôn quá tệ, thật sự.
Trần Tê cảm thấy muốn nhảy đến cào phím, so với tên gà mờ này cậu còn tốt hơn.
Cậu rũ con ngươi, không thấy được người đàn ông sau nghe được thanh âm đau kia, theo bản năng liền mở bừng mắt.
Ánh mắt người đàn ông dừng trên đôi môi căng mọng của người trước mặt, mang theo chút ảo não.
Khi đó Trần Tê suy đoán, phỏng chừng là lần trợn mắt này làm Yến Hoàn thẹn quá hóa giận, vì thế suốt hai tuần, Yến Hoàn cũng chưa tới tìm cậu.
Trần Tê thu hồi ánh mắt, từ từ nghĩ nếu kỹ thuật hôn đời này của Yến Hoàn vẫn còn tệ như vậy, thật không biết bạch nguyệt quang của hắn sẽ gặp không ít khổ.
Nhận thấy được ánh mât thanh niên dừng lại trên người mình, Yến Hoàn bỗng có chút khẩn trương, đầu ngón tay không tự giác mà v**t v*, trái tim bang bang nhảy dựng lên.
Hắn lấy hết can đảm, hơi hơi nghiêng đầu, chờ mong chạm ánh mắt với thanh niên, lại không nghĩ rằng thanh niên sớm đã thu hồi ánh mắt.
Hắn có chút mất mát, nhưng vẫn mở miệng thật cẩn thận nói thanh niên: "Cậu tên là Trần Tê đúng không?"
Ánh mắt Tần Thiệu vẫn luôn dè chừng Yến Hoàn bên cạnh, sau khi nghe hắn lên tiếng, Tần Thiệu mặt vô biểu tình nhanh chóng lạnh lùng nói: "Đúng vậy."
Yến Hoàn vốn dĩ hơi hơi ngưng thần chờ thanh niên trả lời, không nghĩ rằng Tần Thiệu lại lên tiếng, hắn lạnh lùng "Ừm" một tiếng, trong lòng một cổ khó chịu.
Mà kế tiếp mặc kệ Yến Hoàn hỏi cái gì, Tần Thiệu đều sẽ trước tiên nhanh chóng trả lời, cảnh giác tuyệt đối, không để cho Trần Tê cùng người đàn ông bên cạnh nói một chữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!