Mấy ngày gần đây, sinh viên trường Đại học A say sưa bàn luận nhiều tin tức đặc biệt nóng.
Đầu tiên là bên trên trường học diễn ra một đợt thanh tẩy diễn đàn, trải qua một lần này triệt để rửa sạch sẽ, nghiêm khắc hạn chế các loại bịa đặt đả kích trên các bài đăng, không ít người bị khóa tài khoản, thậm chí còn có người bị khóa tài khoản vĩnh viễn.
Trừ cái này ra, Đại học A đối với lần kỷ niệm trăm năm ngày thành lập trường đặc biệt coi trọng, không chỉ tiêu số tiền lớn đến làm người cứng lưỡi, còn mời đông đảo nhân vật nổi tiếng trong xã hội về trường.
Trợ lý Yến Hoàn, Lương Chí sau khi nhận được thư mời kỷ niệm thành lập trường của Đại học A liền tính toán giống như bình thường mà loại bỏ đi.
Nhưng không biết như thế nào khi nhìn thấy mấy chữ Đại học A, trong đầu như có dòng điện chạy qya, bằng kinh nghiệm nhiều năm nhạy bén phản ứng, cung kính cầm đi dò hỏi Yến Hoàn.
Lúc trước Yến Hoàn rất ghét phiền phức, đôi tay hắn mệt mỏi mà chống đầu, mi nhăn thật sâu, quanh thân tràn đầy hơi thở âm trầm.
Bộ dáng nhìn qua cực kì khó chịu.
Hắn mở ngăn kéo trong văn phòng lấy ra không ít thuốc an thần.
Không ai biết, Yến Hoàn thật lâu không được ngủ ngon giấc.
Từ sau ngày ấy nhìn thấy thanh niên, hắn giống như si ngốc, cơ hồ mỗi đêm đều sẽ chìm trong mộng ảo mơ hồ thật lâu, sau đó rạng sáng bởi vì tim đập nhanh mà bất ngờ bừng tỉnh.
Khi tỉnh lại bỗng nhiên thoáng nhìn bên cạnh trống rỗng, trong lòng theo bản năng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt mất mát.
Cảm xúc mất mát ấy cùng với tim đập nhanh một chút như từ từ nghiền áp trái tim hắn.
Yến Hoàn cảm thấy bên cạnh hắn hẳn phải có người, an an tĩnh tĩnh ngủ cùng hắn.
Bộ dáng ngủ sẽ cục kì ngoan ngoan, sẽ nhẹ nhàng nhấp môi, tóc đen mềm mại mà rơi trên cổ, hô hấp đều đêu.
Yến Hoàn nặng nề thở ra một hơi, hắn mệt mỏi ngẩng đầu nhìn về phía đồ vật mà trợ lí Lương Chí đặt ở trên bàn, khàn khàn nói: "Thứ gì?"
Lương Chí một bên quan sát sắc mặt hắn, một bên thật cẩn thận nói: "Đây là thư mời kỷ niệm ngày thành lập trường Đại học A gửi cho ngài."
Động tác của Yến Hoàn khựng lại, hắn rũ mắt nhìn thư mời đặt trên bàn, đầu ngón tay hơi hơi v**t v* một hồi, sau đó nói: "Dời lại tất cả lịch trình ngày đó."
Lương Chí vội vàng gật đầu, hắn nhìn người đàn ông giơ tay xoa xoa giữa mày, khàn khàn mỏi mệt nói: "Cả ngày đều để trống."
Rốt cuộc, hắn cũng có thể có cơ hội quang minh chính đại nhìn thanh niên, thiếu thốn đến đáng thương.
Cùng lúc đó, Tần Thiệu bên kia tự mình cầm thư mời.
Suốt cả buổi chiều, tựa hồ cảm giác được không ai chú ý đến phong thư mời kia của hắn, Tần Thiệu ở trong văn phòng làm bộ không thèm để ý hỏi mấy trợ lý: "Các cậu có con chưa?"
Mọi người đều biết, Tần Thiệu tính tình lạnh nhạt, phong cách hành sự sắc bén, cho nên trợ lý dưới trướng của hắn cũng phần lớn là trầm ổn ít lời.
Dùng lời nói của Tần Hằng để hình dung chính là một phòng toàn những người như hũ nút.
Một phòng hũ nút trầm mặc, một hồi lâu mấy trợ lý mới ngẩng đầu nhìn Tần Thiệu cẩn thận: "Tần tổng, không có."
Tần Thiệu gật gật đầu, sau đó làm bộ không thèm để ý quơ quơ thư mời khoe mọi người xem, rụt rè nói: "Mấy ngày nữa tôi muốn đi tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường."
1
Dứt lời, hắn nhàn nhạt bỏ thêm một câu nói: "Đứa trẻ đi học ở đó, không thể từ chối được."
5
Mấy trợ lý hai mặt nhìn nhau, có chút nghiền ngẫm không ra ý tứ của Tần Thiệu, lại giật mình với người cuồng công việc như Tần Thiệu lại nguyện ý rút ra thời gian đi tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường.
Phải biết rằng cho dù là Tần Hằng đang ở Đại học A, những năm trước Tần Thiệu cũng không muốn phí tâm tư đi tham gia kỷ niệm thành lập trường của Đại học A.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!