Ánh đèn sáng ngời bên trong phòng khách rộng lớn, nắp nồi trong phòng bếp mở ra lộc cộc lộc cộc, cháo ngao mềm mại trắng nhuễn. Tần Hằng chậm rãi từ phòng ngủ ra tới, đã nhìn thấy thanh niên bên cạnh bếp.
Thanh niên đứng bên bếp tay áo lén lên, lộ ra một đoạn cổ tay trắng như bạch ngọc, trên da thịt tinh tế mơ hồ còn có vài vệt đỏ ái muội.
Đó là dấu vết để lại khi bị hắn đè dưới thân, một chút một chút dùng cà vạt gắt gao trói lên lưu lại.
Ánh mắt Tần Hằng thâm trầm, hắn tựa vào bàn ăn trước, lười nhác mà nhìn thanh niên bận rộn bên bếp, ánh mắt xẹt qua vòng eo thon nhỏ.
Hắn ngậm cười lười nhác nói: "Hậu bối nhỏ."
Động tác thanh niên bên bếp dừng lại, quay đầu nhìn về phía hắn nghi hoặc nói: "Làm sao vậy?"
Tần Hằng đơn giản trực tiếp đứng dậy, đi đến trước mặt thanh niên bên bếp, con ngươi mang theo ý cười nồng đậm, khàn khàn nói: "Không mang tạp dề sao?"
Tốt nhất chính là mang lên, dây thừng tinh tế vòng lấy đoạn eo nhỏ, có thể phác họa nên đường cong thon gọn.
Hắn một tay là có thể đem người trước mặt ôm lên bếp, bóp eo thanh niên, một chút một chút dỗ người trong lòng, khi dễ đến người trong ngực mặt đầy ửng hồng.
Sẽ vùi sâu vào lòng ngực hắn, bộ dáng thẹn thùng đến không dám nâng lên đầu nhỏ đáng thương.
Ngẫm lại liền khiến cho miệng khô lưỡi khô, cả người xao động đến lợi hại.
Ai ngờ thanh niên trước mặt sửng sốt một hồi, sau đó mang theo chút mờ mịt đối với hắn thật cẩn thận nói: "Đàn anh, muốn em đợi lát nữa ở lại rửa chén sao?"
Tần Hằng: "…"
Hắn bật cười, có chút bất đắc dĩ, trong lòng lại có những ý tưởng không sạch sẽ như vậy.
Tần Hằng hơi hơi cúi người, ngon tay nhẹ nhàng búng búng vài cái trên trán thanh niên, khàn khàn cười nhẹ nói: "Anh làm sao có thể để em rửa chén, đàn anh rửa."
Dứt lời, hắn nghiêng đầu nhìn nhìn cái nồi nhỏ trong phòng bếp, lười nhác mở miệng nói: "Muốn ăn cái gì, đàn anh nấu cho em."
Trần Tê có chút kinh ngạc nói: "Đàn anh biết nấu cơm?"
Tần Hằng nhướng mày, cười khẽ một tiếng, vươn ngón trỏ thon dài, chọc một cái trên trán Trần Tê nói: "Đi qua một bên, ngoan ngoãn ngồi trên bàn, chờ đàn anh làm bữa sáng cho em."
Trần Tê bị chọc, ngoan ngoãn xoay người, đi đến bàn cơm, nhìn Tần Hằng cầm nguyên liệu nấu ăn từ tủ lạnh, thuần thục xử lí.
1
Dưới ánh đèn sáng trong phòng bếp, người đàn ông khoác chiếc áo ba lỗ cùng quần jean, chân dài eo thon, đường cong cơ bắp trên cánh tay lưu loát, quanh thân tỏa ra hơi thở lười biếng tùy tính.
Trần Tê nhìn Tần Hằng thuần thục mà bắt chảo, trong lửa lớn đập vào hai quả trứng gà, nháy mắt chiên đến một mặt hơi vàng, sau đó không lâu liền đổi mặt, dùng lửa nhỏ đong đưa toàn bộ trứng.
Mặt chảo chậm rãi đun nóng làm lòng đỏ hơi hơi đọng lại nhưng không hoàn toàn, chiên thành trứng lòng đào non mềm.
Ban đầu Trần Tê còn sợ Tần Hằng chỉ là nhất thời nổi hứng, nói ngoài miệng mà thôi, nhưng nhìn Tần Hằng động tay, thật sợ vị thiếu gia này một khi mở lửa liền đem phòng bếp nổ tung.
Không nghĩ tới động tác Tần Hằng nhìn qua mười phần thành thạo, bày thức ăn ra bàn, bưng đến trước mặt cậu, kéo ra ghế dựa lười nhác nói: "Lần sau muốn ăn cái gì cứ nói với đàn anh, đàn anh làm cho em."
"Còn có, chìa khóa dưới thảm em lấy về đi."
Hắn một tay chống đầu, hướng Trần Tê chớp chớp mắt nói: "Giúp đàn anh bảo quản."
Trần Tê có chút do dự mở miệng nói: "Đàn anh, vẫn là thôi đi…"
Tần Hằng từ từ mà thở dài, tựa hồ là có chút cô đơn nói: "Lỡ như ngày nào đó đàn anh uống say, ở trong nhà sống hay chết cũng không biết."
Trần Tê dở khóc dở cười, còn chưa kịp mở miệng, đã thấy Tần Hằng nghiêng đầu đáng thương hề hề hướng hắn nói: "Đến nỗi tỏa ra mùi thúi cũng chưa có người tới nhặt xác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!