Buổi tối, bên trong sân trường Đại học A, đèn đường từng cái từng cái sáng lên.
Trên con đường nhựa tốp năm tốp ba đám người chậm rãi tới tản bộ, dưới ánh đèn, đám bồ câu trắng trên cỏ hoảng loạn bay đi.
Trong trường học, một tiệm trà sữa màu hồng phấn chủ đề mèo nhỏ nổi bật phía trước, trong đội ngũ nhân viên, một người đàn ông mặt tây trang nhìn qua cực kỳ đột ngột.
Người đàn ông tỉ lệ eo vai hoàn hảo, lưng thẳng đứng, gương mặt góc cạnh sắc bén, biểu tình lạnh nhạt.
Bài tình ca ngọt ngào phát ra, tiệm trà sữa màu hồng phấn chủ đề mèo nhỏ, người đàn ông như một tản băng đứng đó không hợp nhau chút nào.
Nhân viên tiệm trà sữa có chút khẩn trương, cô gái nhìn người người đàn ông mặc tây trang trước mặt, nhìn qua cấm dục mà lạnh nhạt, co quắp mở miệng nói: "Tiên sinh, ngài muốn yêu cầu đồ uống gì ạ?"
Tần Thiệu chưa từng mua trà sữa đứng trước tiệm, hắn cúi đầu nhìn menu đồ uống, nghiêm túc chọn lựa một cái đáng yêu nhất, ngẩng đầu nghiêm túc nói: "Lấy tôi cái này."
Trần Tê nhận được điện thoại Tần Thiệu vừa vặn thời điểm tắm rửa xong, cậu một tay cầm khăn lông chùi tóc, một tay cầm di động có chút kinh ngạc nói: "Ngài hiện tại đang ở dưới lầu?"
Quý Nghiệp An bất động thanh sắc mà gỡ tai nghe xuống, treo trên cổ, dư quang liếc nhìn thanh niên mới vừa tắm rửa xong.
Không biết đầu kia điện thoại nói gì đó, thanh âm thanh niên nghe cực kì vui mừng, vội vàng buông khăn lông chạy xuống dưới lầu.
Dưới lầu, người đàn ông dáng người đĩnh bạt đứng dưới ánh đèn đường màu vàng ấm áp, đang xúi đầu nhìn nhìn đồng hồ.
2
Người đàn ông vừa nhấc đầu, nhìn đến thanh niên mái tóc đen hơi hơi ướt át, hướng hắn vội vàng đi tới.
Bộ dáng thanh niên nhìn qua như là vừa mới tắm rửa xong, tóc đen ướt dầm dề, khuôn mặt không ở giống như trước trắng đến lạnh lùng, mà mang theo chút hơi nóng ướt át, cả người thoạt nhìn mềm mại không ít.
Trần Tê nhìn Tần Thiệu đột nhiên xuất hiện ở dưới ký túc xá, bỗng nhiên giống như là nghĩ đến cái gì, cậu nhìn khắp nơi xung quanh một chút, sau đó chần chờ nói: "Tần tổng, xe ngài đâu?"
Tần Thiệu nhàn nhạt nói: "Không lái xe vào, tôi đi bộ tới"
Trần Tê ngạc nhiên nói: "Ngài đã biết?"
Buổi chiều cậu cùng Tần Thiệu dạo ở triển lãm tranh, nhận được tin tức bạn cùng phòng Dương Khang nói, cậu bị người ta đăng bài.
Tất cả những bài đăng phỏng đoán không có ý tốt, cậu vốn dĩ không để trong lòng.
Thẳng đến khi cậu nghe được người trong kí túc xá bọn họ đánh nhau với phòng cách vách, lúc này Trần Tê mới vội vàng từ triển lãm tranh trở về.
Dưới đèn đường, hình dáng Tần Thiệu thâm thúy, hắn nói: "Đã xảy ra chuyện như vậy tại sao lại không nói với tôi?"
Trần Tê cứng họng, cậu nhìn người đàn ông trước mặt tựa hồ là cực nhẹ mà thở dài một hơi, hơi hơi nhíu mày nói: "Lần sau bất kể là ai kêu cậu xuống lầu, đem đầu tóc sấy khô rồi lại xuống."
Trần Tê theo bản năng nói: "Ngài không giống…"
Người đàn ông nhàn nhạt nói: "Bao gồm cả tôi."
Trần Tê sửng sốt một chút, sau đó tựa hồ có chút ngượng ngùng, gật gật đầu.
Sau khi nhìn thanh niên trước mặt gật đầu, trong mắt người đàn ông hiện lên ý cười rất nhỏ, hắn giơ lên tay, đưa đến trước mặt thanh niên.
1
Đó là một ly trà sữa, được đóng gói bằng một cái túi màu hồng phấn, trên mặt túi còn phát họa hai cái đầu mèo nhỏ nhỏ đáng yêu.
1
Ý muốn của Tần Thiệu rất đơn giản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!