Tần Hằng ở đại học A vốn là nhân vật làm mưa làm gió, giá trị nhan sắc cao, gia thế lại tốt, chẳng sợ yêu đương không ngừng, vẫn có không ít nữ sinh người trước ngã xuống, người sau liền tiến lên chạy về phía hắn.
Tieba còn có không ít bài đăng về hắn.
Nhưng mặc kệ là bài đăng treo Tần Hằng, bới móc hắn lên thảo luận nóng tới mức nào, bị nói xấu đến tình trạng gì, vị chính chủ này đều không lên tiếng.
Đây là lần đầu tiên Tần Hằng tỏ thái độ cường ngạnh mà đăng bài, lại còn chỉ vì giúp một sinh viên năm nhất.
Tên của hắn chói lọi treo cùng các giải thưởng khoa học kĩ thuật vinh dự, không ít người mới nhớ lại, vị chính chủ này số điểm mỗi lần đều có thể nghiền áp mọi người phía dưới.
Lúc này, tin nhắn cuối cùng của vị đại thần J458 cũng hot lên tới: Hắn muốn cao hứng, ông đây liền đem tất cả xe trong gara cùng hắn cao hứng.
Video J458 đưa lên một loạt siêu xe, xém làm mù mắt người xem.
Tất cả mọi người trên Tieba đều thắc mắc thân phận của sinh niên năm nhất kia, sôi nổi cảm thán đến tột cùng là thần thánh phương nào, có thể làm J458 nói như vậy.
Không chỉ có như thế, có một ít nữ sinh còn dựa vào tấm ảnh chụp mơ hồ của sinh viên năm nhất kia, vẽ nên một dây mơ rễ má yêu hận tình thù của cậu cùng vị đại thần J458
Không ít nữ sinh mù quán đến gan đều loạn run, không ngừng múa bút thành văn ở dưới bài đăng những đoạn tình cảm.
Mà ở cách vách ký túc xá bên này, vài người hai mặt nhìn nhau, nhìn Quý Nghiệp An xách theo áo khoác bỗng nhiên đá văng cửa, gương mặt vô cảm đứng ở ngoài cửa.
Hắn đi vào ký túc xá, thẳng tắp đi đến trước mặt một nam sinh, gương mặt không một chút biểu tình nói: "Mày cho rằng ẩn danh thì có thể tùy tiện muốn nói gì thì nói?
Gương mặt nam sinh kia đỏ lên, nhảy vọt một cái đứng lên, trừng mắt về phía hắn phẫn nộ quát lên: "Quý Nghiệp An mày có bệnh?"
Quý Nghiệp An giận đến tức cười, bỗng nhiên lao đến nắm lấy cổ áo nam sinh, hung hăng đem hắn áp vào máy tính trước mặt, một tay khác mạnh mẽ ấn mở Tieba của trường, trên trang chủ của tên nam sinh, đúng là chủ bài đăng kia.
Dương Khang cùng một bạn cùng phòng khác đột nhiên nghe được tiếng vang lớn đá văng cửa ký túc xá cách vách, dép lê cũng không kịp mang, té ngã lộn nhào chạy đến phòng cách vách.
Hai người cuống quít tới, nhìn đến Quý Nghiệp An của bọn họ gương mặt lạnh lùng nắm lấy cổ áo một nam sinh, vội vội vàng vàng nhào qua, gắt gao túm chặt tay Quý Nghiệp An, trong miệng liên tiếp hô: "Quý ca! Bình tĩnh bình tĩnh!"
Dương Khang giọng nói đều đã gào phá lên, trên mặt hắn mang theo hoảng sợ, nhìn Quý Nghiệp An hai tròng mắt đỏ đậm, luôn mồm nói: "Quý ca! Mẹ nó đừng có làm xằng làm bậy!"
Ký túc xá nam sinh cách vách, đồ vật trên bàn đều bị vài người hỗn độn quét hết xuống mặt đất, hai ba người đều thiếu chút nữa không túm được con sói Quý Nghiệp An hai tròng mắt đỏ ngầu, giống như bị chọc giận.
Cuối cùng vẫn là Dương Khang ở bên tai Quý Nghiệp An đột nhiên quát: "Quý ca! Trần Tê còn chưa có trở về đâu!"
Động tác của nam sinh theo bản năng bỗng dưng khựng lại, thừa dịp trong nháy mắt đó, Dương Khang bọn họ mới khó khăn túm chặt được nam sinh.
Quý Nghiệp An bị vài người gắt gao túm chặt, khuôn mặt hắn trầm xuống thở phì phò, lạnh lùng nhìn liếc mắt một cái nhìn nam sinh đang nằm liệt trong đống đồ vật hỗn độn, khom lưng xách áo khoác trên mặt đất lên, cũng không quay đầu lại mà rời đi.
Nam sinh đang ngồi dưới đất, nội tâm tràn đầy khủng hoảng, trên trán đều là mồ hôi lạnh.
Hắn đối với Trần Tê gia cảnh bần hàn lại được giáo sư khen ngợi đã sớm không vừa lòng từ lâu.
Sinh viên nghèo đến một cái triển lãm tranh cũng chưa có tiền đi xem, dựa vào cái gì có thể được giáo sư đánh giá là "cực kì có hồn"?
Cho nên tên nam sinh kia đầu óc nóng lên đã đem ác ý tràn ngập kia mà đăng bài, sau khi đăng bài kia hắn cực kỳ vui sướng.
Nhưng hắn căn bản không nghĩ đến, hậu quả của một phút nhất thời sẽ nghiêm trọng như vậy.
Xem ánh mắt vừa rồi của Quý Nghiệp An nhìn hắn, hung ác nham hiểm đến dọa người.
Càng đừng nói đến tiểu thiếu gia Tần gia tự mình đăng bài làm sáng tỏ, còn ở phía sau trò chuyện riêng với hắn, trực tiếp hỏi hắn muốn cái gì.
Nam sinh nằm liệt ngồi dưới đất, hơn nửa ngày mới miễn cưỡng bò lên.
------
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!