Chương 13: (Vô Đề)

Chu Lộc tỉ mỉ chọn ra một ngày chủ nhật đặc biệt đẹp trời để trở về trường cũ.

Ngày đó Đại học A muôn dặm trời trong, vài đám mây trắng tinh mềm mại bay trên bầu trời xanh thẩm bay.

Hắn cùng Yến Hoàn đi vào vườn trường, hai người dáng đi thẳng đứng, bộ dáng cao siêu xuất chúng, khí chất phi phàm, dẫn đến không ít sinh viên xung quanh không kiềm được phải quay đầu lại nhìn.

Chuyện đầu tiên Chu Lộc trở về trường cũ, đó là nhận lời mời của giáo sư, đi đến hội trường truyền thụ một ít kinh nghiệm cho đàn em.

Hắn vốn tưởng rằng Yến Hoàn sẽ đi cùng hắn, không nghĩ rằng người đàn ông bên cạnh lại nhàn nhạt nói: "Cậu đi đi, tôi muốn đi dạo quanh trường một chút."

Nụ cười lúc này của Chu Lộc có chút không nặn ra được, hắn vốn tính toán hai người cùng đi dạo trong trường, nếu Yến Hoàn đi một mình, vậy hắn trở về trường cũ còn có ích lợi gì?

Chu Lộc đứng tại chỗ, mím môi, miễn cưỡng cười nói: "Được, vậy đợi lát nữa tôi tới tìm cậu."

Vì thế hắn chỉ có thể nhìn người đàn ông trực tiếp xoay người, hướng đến sân trường bước đi, chỉ để lại cho hắn bóng lưng thẳng đứng.

Sắc mặt Chu Lộc trầm xuống, hắn đã biết Yến Hoàn từ niên thiếu, tâm tư cực kỳ chuyên chú, cố chấp, sao có thể thích hắn nhiều năm như vậy bây giờ nói không thích liền không thích?

Khoảng thời gian hắn không ở trong nước, chắc chắn là có chuyện gì xảy ra mà hắn không biết.

Mà người đàn ông xoay người rời đi kia, dựa theo ấn tượng mơ hồ trong kí ức trước kia, chậm rãi hướng tới khu dạy học mỹ viện đi đến.

Yến Hoàn cũng không biết chính mình chờ đợi điều gì.

Khoảng thời gian trước hắn si ngốc, một lần lại một lần mà nhìn tư liệu của thanh niên kia.

Thanh niên kia tên Trần Tê.

Mong muốn trở thành một họa sĩ.

Nghĩ đến đây, bước chân Yến Hoàn hơi hơi dừng, trong lòng không biết vì sao run rẩy một chút.

Gần như là theo bản năng, người đàn ông không thể hiểu được mà thở dài, dùng ngữ khí mềm mại, hoảng hốt mà thấp giọng một tiếng: "Họa sĩ nhỏ."

Trong phút chốc, những thanh âm ồn ào như thủy triều xung quanh bỗng nhiên lùi lại, trong không khí chìm nổi, thời gian như ngưng đọng lại.

Trong một thoáng hoảng hốt, mi Yến Hoàn gắt gao nhíu lại, hắn giơ tay ấn ấn thái dương, chỉ cảm thấy trong đầu có những ký ức đang phá thành từng mảnh nhỏ, loáng thoáng chợt lóe qua.

Đến khi ngẩn đầu, người đàn ông phát hiện ra mình bất tri bất giác đã đi đến phụ cận khu dạy học mỹ viện.

Yến Hoàn một bên dưới đáy lòng yên lặng mà tự nhủ rằng, chính mình chỉ là tùy tiện đến xem, một bên không tự giác nhìn những sinh viên đang ra ra vào vào từ nơi đó.

Kết quả, sinh viên ra vào càng ngày càng ít, đến khi một hồi chuông vang lên, đã không còn sinh viên nào đến khu dạy học kia.

Hắn nhấp môi, trong lòng bỗng nhiên xẹt qua một đoạn kí ức mông lung ngắn ngủi, hắn ma xui quỷ khiến nâng bước chân lên, đi vào khu dạy học xa lạ kia.

Hắn chậm rãi đi tới khu dạy học, càng đi càng hẻo lánh, trong phòng học bàn ghế cỗ xưa bày biện hỗn độn, cửa sổ nhìn qua cũng đã đóng một lớp bụi dày dơ bẩn.

Nhưng rất kỳ quái, Yến Hoàn càng đi lại càng cảm thấy quen thuộc, thẳng đến hắn dừng lại trước cửa một phòng vẽ tranh hẻo lánh ở lầu sáu.

ở lầu

Từ ngoài cửa sổ nhìn lại, gian phòng vẽ tranh này cổ xưa hỗn độn, lớp sơn trên cửa gỗ dày nặng cũng đã loang lổ.

Cửa mở ra, Yến Hoàn có chút chần chờ mà chậm rãi đi vào phòng vẽ tranh, thấy được một thanh niên đang nằm bò trên bàn ngủ say.

Trên bàn vẽ trước mặt thanh niên là một bức tranh đang vẽ dỡ dang, sắc thái huyến lệ tiên minh, cực kỳ sinh động, dưới ánh mặt trời rực rỡ lấp lánh.

Thanh niên mặc chiếc áo thun đen, cổ áo rộng lộ ra một đoạn cổ trắng như sứ, chóp mũi có một nốt ruồi đen nho nhỏ, theo hô hấp mà nhẹ nhàng mấp máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!