Chương 9: (Vô Đề)

Thời gian trôi qua cực nhanh, thu đi đông lại, lúc tuyết nhẹ rơi, cửa ải cuối năm cũng sắp đến.

Tới mỗi cuối năm, chẳng những dân chúng bình thường sẽ vì những việc vặt bận rộn liên tục, ngay cả văn võ bá quan triều đình cũng vì ủy nhiệm chức trách khác nhau mà bắt đầu lo trong lo ngoài.

Năm mới của hoàng gia vẫn không tránh được tập tục, ngoài trừ phải giăng đèn kết hoa, quét tước hơn một dặm ngoài, quan trọng nhất chính là nghi thức tế tổ tháng giêng đầu hàng năm.

Nghi thức này là quy củ tổ phụ Hoàng Phủ Tuyệt định ra, một năm bái tế một lần, ba năm làm lễ bái tế lớn một lần. Năm nay vừa tròn năm năm tiên hoàng mất, lại đến tế lớn ba năm một lần, cho nên triều đình cực kì coi trọng nghi thức tế tổ lần này.

Dựa theo lệ thường, nghi thức tế tổ ngoại trừ hoàng thượng phải đích thân trình diện, những người trong dòng họ hoàng thất khác cho dù đang ở phương nào, đều phải trở về tham gia, không cho phép vắng mặt trong lúc đó.

Con gái dưới gối tiên hoàng ít ỏi, trừ hai vị công chúa đã lấy chồng ở xa, đại hoàng huynh lớn hơn Hoàng Phủ Tuyệt gần mười tuổi chết non sau khi sinh không bao lâu.

Nhị hoàng huynh và Tam hoàng huynh là một đôi song sinh, hơn Hoàng Phủ Tuyệt bảy tuổi, cũng là rường cột nước nhà, nhất biểu nhân tài, đáng tiếc hai người tám năm trước có ý đồ mưu phản, ép tiên hoàng thoái vị, sau khi bị tiên hoàng tìm được chứng cớ, phán lấy hình phạt trảm thủ.

Về phần ngũ hoàng đệ của Hoàng Phủ Tuyệt, vào sáu năm trước trong một lần săn bắn mùa thu bị thú dữ đột nhiên xuất hiện cắn xé đến chết. Bởi vậy nay, hoàng thất Doanh quốc chỉ còn lại có đương kim Thánh Thượng và Lục Vương Hoàng Phủ Kỳ bị nhốt ở Lệ châu.

Bởi vì năm đó Hoàng Phủ Kỳ khởi xướng án nghịch hoàng, tuy rằng sau khi xảy ra chuyện, hoàng thượng nhớ tình cảm anh em tha cho hắn một con đường sống, vốn dĩ hắn là thân phận tội thần, muốn trở lại kinh thành tham gia nghi thức tế tổ cũng không có khả năng. Thì ở trên triều đình lại xuất hiện một vài triều thần tư tưởng cổ hủ, cố tình đem luật lệ tổ tông hoàng gia tôn sùng là trời định, Công bộ Thượng thư Từ Tắc Viễn chính là một người trong đó.

Lão đầu này năm nay đã bảy mươi lăm, bởi vì lúc trước đã làm vài chuyện lớn có ích cho dân chúng và triều đình, cho nên rất được tiên hoàng coi trọng. Trong mắt hắn, Lục Vương tuy là thân mang trọng tội, nhưng dù sao cũng là con ruột của tiên hoàng, nay huyết mạch hoàng thất cũng không nhiều, người lớn ít ỏi sẽ khiến nghi thức tế tổ hổ thẹn. Cho nên, ở trên đại triều hội, hắn trước mặt văn võ bá quan tấu trình Hoàng thượng, triệu hồi Hoàng Phủ Kỳ bị cầm tù ở Lệ châu về kinh thành, đợi tế tổ xong lại phái người đưa hắn đuổi về Lệ châu.

Đề nghị vừa mới đưa ra, quần thần liền chỉ trích.

Phải biết rằng, Lục Vương bị trọng tội, cho dù đương kim thiên tử nhớ tình huynh đệ vẫn chưa chém đầu hắn, nhưng đây cũng không thể xoá tội danh hắn từng muốn giết huynh đoạt vị.

Tuy rằng mấy năm nay, hắn ở Lệ Châu cũng không có gây sóng gió, nhưng nên phòng hoạ chưa xảy ra, nhân vật nguy hiểm này kính trọng nhưng không gần gũi mới là thượng sách.

Việc này tại triều bị đưa ra đàm luận thì Hoàng Phủ Tuyệt ngồi ở trên kim loan đại điện hôm nay lại một mực bảo trì thói quen lặng yên.

Bởi vì mỗi lần nhớ tới Hoàng Phủ Kỳ, hắn đều không tự chủ được liên tưởng đối phương và một người khác cùng một chỗ.

Nhớ ngày đó, Nạp Lan Trinh Trinh sở dĩ từ thân thể hắn chôn xuống Phá Hồn cổ, mục đích thực sự, chính là muốn diệt trừ hắn, trợ Hoàng Phủ Kỳ đi lên ngôi vị hoàng đế. Mặc dù âm mưu của bọn họ cuối cùng không có thành công, nhưng vết thương ở đáy lòng hắn, vô luận qua bao nhiêu năm cũng chưa từng khép lại.

Không bao lâu, triều đình rất nhanh liền chia làm hai bên, một bên tán thành hoàng thượng triệu Lục Vương vào kinh thành, dù sao nghi thức tế tổ lớn ba năm một lần, đại biểu cho tôn nghiêm cùng phong phạm hoàng gia, con cháu trình diện tham gia là sứ mệnh không thể chối từ.

Mà ngược lại một bên lại phản đối ý kiến đó, bọn họ cho rằng đã là thân phận tội thần vô luận tôn quý đến cỡ nào, thủy chung không thoát được một chữ "tội", nếu sau khi phạm phải tội nặng, hoàng thượng còn công khai triệu hắn quay về kinh, vậy tôn nghiêm hoàng đế không còn sót lại chút gì, về sau chỉ sợ dân chúng khó có thể khâm phục.

Cho dù tiếng thảo luận và tranh chấp càng lúc càng lớn, triều đình tựa như chợ náo loạn, biểu tình Hoàng Phủ Tuyệt trước sau như một vẫn lạnh lùng, tựa hồ đã quen lũ triều thần thỉnh thoảng sẽ không chú ý thân phận, tranh chấp biện luận. Hắn cao ngạo ngồi ở trên ghế rồng đại biểu quyền uy, thờ ơ lạnh nhạt tất cả.

Cho đến khi có mấy người có vẻ xem sắc mặt thần tử trong lúc vô ý liếc mắt nhìn đến ánh mắt chế giễu của hoàng thượng thì mới nháy mắt ra dấu với nhau, không tiếp tục khắc khẩu nữa, tránh khiêu chiến quyền uy của hoàng thượng.

Cuối cùng, triều đình náo nhiệt rốt cục cũng yên lặng lại, mọi người để ý cẩn thận nhìn Hoàng Phủ Tuyệt, chờ đợi hắn ra quyết định cuối cùng.

Không biết qua bao lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng, vẻ mặt lãnh túc (lạnh lùng nghiêm túc) nói: "Nếu lúc trước Lục Vương mưu phản, thua ở dưới tay trẫm, nay chắc hắn cũng không còn bản lĩnh tiếp tục gây sóng gió nữa. Cứ như thế, tế tổ năm nay, triệu hắn vào kinh thành tham gia đi."

Nghe vậy, bên tán thành lập tức lộ ra ánh mắt đắc ý, mà người chống lại thì mặt có lo lắng, sợ hãi Lục vương vào kinh thành sẽ khiến cho dân tình xôn xao.

Hoàng Phủ Tuyệt cười lạnh một tiếng lại nói: "Cho dù năm đó hắn phạm phải nhiều sai lầm, nhưng trong thân thể hắn vẫn đang chảy dòng máu hoàng gia, nếu việc trẫm cố ý không triệu hắn quay về kinh truyền ngoài thì người khác sẽ nói trẫm không tốt. Chuyện này không có gì cần thảo luận, tâm ý trẫm đã quyết, ba ngày sau truyền chỉ, triệu Lục vương vào kinh thành."

***

Sắp đến cuối năm, nhiệt độ không khí kinh thành càng ngày càng lạnh, Hoàng Phủ Tuyệt vừa phân phó ngự thiện phòng chưng thêm nhiều canh nuôi thân bổ dưỡng cho Nhan Nhược Tranh tẩm bổ, vừa sai người đem rất nhiều áo lông chồn nhung tốt nhất làm thành các kiểu áo choàng cho nàng sưởi ấm.

Phi tử khác trong hậu cung không có đãi ngộ tốt như vậy, thấy mà không khỏi đỏ mắt, nhưng ngại thân phận quý phi của Nhan Nhược Tranh, lại được hoàng thượng ân sủng như thế, cho nên mặc dù đáy lòng có chứa nhiều oán hận, mặt ngoài cũng không dám để lộ ra chút bất mãn nào.

Dáng người Nhan Nhược Tranh cao cao thon gầy, lông da thượng đẳng trong cung tỉ mỉ may làm thành áo choàng mặc ở trên người nàng, càng hiển lộ rõ ràng khí chất cao quý trời sinh của nàng, làm người ta thấy không khỏi bắt đầu kính nể.

Mà Hoàng Phủ Tuyệt vừa thầm khen khí chất bẩm sinh độc đáo của nàng, vừa thầm đoán trong lòng trên người nàng rốt cuộc giấu bao nhiêu bí mật không muốn cho người khác biết.

Cùng nàng ở chung, hắn càng phát hiện ra giữa nàng và Nạp Lan Trinh Trinh có nhiều chỗ tương tự lắm, oán hận đọng lại dưới đáy lòng nhiều năm, bởi vì phát hiện này mà trở nên dị thường hưng phấn cùng chờ mong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!