Chương 8: (Vô Đề)

Từ lần trước Hoàng Phủ Ngọc bởi vì ăn nhiều mà sinh bệnh, sau khi bị Trần Thái y hạ lệnh cấm khẩu, một thời gian thật dài, thực phẩm đưa đến trong cung cậu toàn là cháo loãng ăn sáng làm cậu khó có thể nuốt xuống.

Với đãi ngộ như vậy, cậu nhỏ giọng kháng nghị vài lần, không cẩn thận rơi vào trong tai hoàng thượng, không bao lâu, một đạo thánh chỉ truyền xuống dưới, cảnh cáo cậu nếu không ngoan ngoãn vâng theo Thái y chỉ thị mà tùy hứng làm bậy, kết cục tuyệt đối sẽ cực kỳ thảm thiết.

Từ đó về sau, tiểu thái tử liền không dám phát biểu bất cứ ý kiến gì với hàng hoá nhẹ này, dù sao nếu chọc giận phụ hoàng, cậu khẳng định không có một ngày tốt lành.

Cứ như vậy qua mấy ngày, cậu rốt cục nhịn không được hướng xấu nương thật vất vả bớt thời giờ tới thăm mình kể khổ, trong lời nói ngoại trừ biểu đạt bất mãn mãnh liệt đối mệnh lệnh của phụ hoàng, thì cũng ẩn ẩn lộ ra chính mình gần đây biểu hiện tốt, hi vọng xấu nương có thể xem xét việc cậu hảo hảo dưỡng bệnh uống thuốc, mà thưởng cho cậu một chút.

Từng đứa nhỏ đều hi vọng cố gắng của mình có thể được người lớn tán thưởng, cho dù Hoàng Phủ Ngọc thân là thái tử một quốc gia, nhưng dù sao cậu cũng mới chỉ có bảy tuổi.

Nhan Nhược Tranh nghĩ rằng, nhi tử nhu thuận lúc còn nhỏ như thế, làm cho mình quan tâm hắn, khó được nghe cậu mở miệng yêu cầu thưởng, không nói hai lời liền đáp ứng, còn nói rõ chỉ cần nàng có thể làm được, cho dù lên núi đao xuống biển lửa cũng không tiếc.

Nhưng khi nhi tử phấn điêu ngọc mài nháy mắt to ngây thơ vô tà, hướng nàng đưa ra thỉnh cầu muốn xuất cung thì nàng hoàn toàn choáng váng.

Đừng nói nàng chỉ là một quý phi, cho dù là hoàng đế muốn ra khỏi cung, cũng không phải nói đi có thể đi.

Nhưng nhi tử khó được đưa ra yêu cầu, nếu từ chối..., tiểu tử kia nhất định sẽ lộ ra biểu tình thất vọng....

Càng nghĩ, cuối cùng nàng quyết định bí quá hoá liều, giả trang một phen, mang nhi tử xuất cung đi.

Gần đây Hoàng Phủ Tuyệt vì chuyện trừ thiên tai bận rộn không thôi, mấy ngày nay tới giờ, hắn bị một đám các đại thần quấn quít lấy không tha, cả ngày ở trong ngự thư phòng đàm luận quốc sự.

Nếu buổi sáng bọn họ xuất cung, khi gần hoàng hôn trở về, trong tình huống không ai mật báo, tin tưởng hắn sẽ không dễ dàng phát hiện.

Sau khi kế hoạch chuẩn bị tốt tất cả, Nhan Nhược Tranh liền vụng trộm hướng Liễu Thuận mượn một cái lệnh bài xuất cung.

Biết được đôi mẫu tử này muốn lén hoàng thượng xuất cung, trong lòng hắn thực lo lắng, nhưng nhìn tiểu thái tử đáng thương đang nhìn mình, trong ánh mắt tràn ngập kỳ vọng, hắn liền mềm lòng, quyết định mắt nhắm mắt mở.

Trước khi hai người xuất cung, hắn dặn đi dặn lại, muốn bọn họ nhất định trở về trước khi hoàng thượng bãi triều, nếu không bị mắng bị phạt không chỉ bọn họ mà ngay cả người trong cung điện thái tử, thị vệ phụ trách gác hoàng cung, đều sẽ bị phạt theo.

Nhan Nhược Tranh vỗ ngực hướng Liễu Thuận cam đoan hai người sẽ trở về đúng giờ, liền cùng nhi tử đổi lại y phục thái giám, tính lấy lý do tiểu thái giám giúp chủ xuất cung làm việc, ra ngoài đi dạo một phen.

Nhưng mà không biết là hai người xui xẻo, hay là lòng cảnh giác của hoàng thượng quá mạnh mẽ, khi bọn hắn thành công xuyên qua ngự thư phòng, sắp đến cửa đông hoàng cung, Hoàng Phủ Tuyệt ngồi long kiệu vừa vặn từ hướng cửa đông đang tiến vào.

Mà có lẽ là bóng dáng của hai người quá mức lén lút, thủ vệ cửa đông vừa thấy bọn họ liền khẽ quát một tiếng: "Hai người các ngươi đứng lại!"

Nhan Nhược Tranh và Hoàng Phủ Ngọc nghe tiếng, liền nhìn nhau, đều cảm thấy đại sự không ổn.

Bất quá, hiện tại hối hận đã không kịp, nàng đơn giản kiên trì đi về phía thủ vệ kia, vừa đi trong lòng vừa tính toán phải làm sao mới bình yên thoát thân.

"Các ngươi là người cung nào? Đến cửa đông là muốn xuất cung? Có lệnh bài không?"

Chớ trách thủ vệ kiểm tra chặt thế, thật sự là gần đây trong cung thường có thái giám trộm thứ đáng giá ra ngoài buôn bán, còn tiếp tục như vậy, nếu bên trên trách tội xuống dưới, bọn họ

- những quan nhỏ này, một người cũng đừng nghĩ qua tốt.

Nhan Nhược Tranh cúi đầu, nhỏ giọng giải thích mình là một thái giám ra ngoài chọn mua đồ cho chủ tử trong cung, mà Hoàng Phủ Ngọc bên người là không lâu vừa mới tịnh thân vào cung, hai người phụng lệnh chủ tử ra ngoài, nói xong đem lệnh bài Liễu Thuận giao cho nàng đưa lên, lấy chứng minh mục đích của mình không giả.

Chính là tuy rằng nàng cố ý nói giọng chậm lại, nhưng vẫn làm cho long kiệu (kiệu rồng) cách một khoảng cách chậm rãi ngừng lại.

Là hắn nghe lầm? Thái giám nói chuyện với thủ vệ bên ngoài kia, thanh âm cư nhiên quen thuộc như thế?

Cách màn kiệu, Hoàng Phủ Tuyệt cầm lên báo cáo của hộ bộ hướng ra phía ngoài thăm dò xem, thẳng đến trong nháy mắt xốc lên màn kiệu, nhìn đến bóng dáng một lớn một nhỏ cách đó không xa đang liều mạng giải thích với thủ vệ thì hắn nhất thời hiểu rõ.

Từ lúc long kiệu đi qua bên người thì Hoàng Phủ Ngọc liền bị dọa sợ chết khiếp, sau khi long kiệu dừng lại, thấy màn kiệu nhấc lên, theo bản năng cậu ngẩng đầu nhìn lại, vừa vặn liền cùng Hoàng Phủ Tuyệt nhìn sang bốn mắt tương giao.

Cậu còn muốn trốn, nhưng lại rõ ràng nhìn thấy phụ hoàng hướng cậu lộ ra một nụ cười nhẹ ý nghĩa không rõ.

Cũng không biết là không phải có tật giật mình, hắn lập tức chân mềm nhũn, thẳng tắp cứ như vậy quỳ xuống, cách long kiệu, tâm không cam lòng tình không nguyện gọi, "Phụ hoàng..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!