Chương 6: (Vô Đề)

Ngày hai mươi sáu tháng tư âm lịch năm Tĩnh Đức thứ tư, hoàng cung Doanh quốc xảy ra một chuyện lớn làm người ta khiếp sợ.

Chủ tử Nhan Nhược Tranh ở Khoá Thu cung góc tây bắc Lệ viên bị hoàng thượng lạnh nhạt bốn năm, cuối cùng may mắn nhận được ân sủng.

Sáng sớm hôm sau, Thiên Tử hạ chỉ, phong nàng thành Nhan quý phi, loại tứ phong một bước lên trời là lần đầu tiên từ trước tới nay trong lịch sử Doanh quốc, Nhan Nhược Tranh nhảy vọt qua cấp bậc cung nhân, tài tử, mỹ nhân, quý nhân, trực tiếp lên tới vị trí quý phi gần hoàng hậu.

Mà tất cả mọi người biết, hậu vị Doanh quốc vẫn đang treo không, điều này cũng khiến cho nữ tử chưa từng được biết đến

- Nhan Nhược Tranh này, có thể trở thành người đứng đầu toàn bộ hậu cung.

Hơn nữa cung điện nàng ở cũng chính thức từ Khoá Thu cung chuyển qua Phượng Tịch cung chỉ cách một bức tường với Thái Hoà cung của hoàng thượng.

Ý chỉ bất thình lình, chẳng những làm Nhan Nhược Tranh trở tay không kịp, ngay cả các phi tử hy vọng hoàng thượng sủng hạnh trong hậu cung này, cũng kinh ngạc, hoa dung thất sắc. Các nàng chưa từng nghĩ đến nữ tử Lệ viên sẽ uy hiếp địa vị của mình, dù sao Lệ viên ở trong hoàng cung, cơ hồ cũng không khác gì lãnh cung.

Sau khi biết được tin tức này, phi tử ngày thường quan hệ cá nhân rất tốt tốp năm tốp ba tụ cùng một chỗ nghị luận, còn có một bộ phận nữ nhân liều mình hỏi thăm tổ tông mười tám đời của Nhan Nhược Tranh này đến tột cùng là những người nào, có phải trong kinh có đại quan phù hộ hay không, mới khiến cho nàng cá muối lội ngược dòng thành người lớn.

Trong đó, trong lòng không phục nhất, chính là Lệ quý nhân Lệ Mai ở trong Ánh Nguyệt cung.

Phải biết rằng, lúc trước nàng đã đem hết tất cả vốn liếng làm cho Hoàng Phủ Tuyệt vui vẻ, mới được phong thưởng thành quý nhân, mà Nhan Nhược Tranh dựa vào cái gì không cần tốn nhiều sức là có thể trực tiếp làm quý phi?

Tuy rằng quý nhân cùng quý phi chỉ kém một cấp bậc, nhưng ở hậu cung quyền lực khác biệt cách xa vạn dặm, làm trong lòng nàng cảm thấy bất bình.

Mà khi nàng ở một góc ngự hoa viên, trong lúc vô ý gặp cùng với Nhan quí phi, càng đối với gương mặt bình thường lại không hề đặc sắc của nữ nhân kia sinh ra khinh bỉ sâu sắc.

Nàng nhìn ngang nhìn dọc, đều cảm thấy Nhan Nhược Tranh này thật sự bình thường đến nỗi có thể bị bỏ rơi, hoàng thượng không phải bị người tẩy não chứ? Bằng không làm sao có thể đem một nữ nhân không có bản lĩnh nâng lên vị trí quý phi?

Nghe nói cha Nhan Nhược Tranh là Thái Thú Hồ Châu, quan tứ phẩm nhưng ba năm trước đây sau khi qua đời vì bệnh, toàn bộ Nhan gia cũng dần dần mai một đi.

Nếu như nói nàng do tổ tiên phù hộ mới vinh dự trở thành quý phi, đánh chết mình cũng không tin đây là thật.

Nhưng nếu nói nàng lấy sắc mị vua, dùng mỹ mạo hấp dẫn hoàng thượng chú ý, điều này lại càng tuyệt đối không có khả năng.

Cuối cùng, Lệ Mai xem nguyên nhân Nhan Nhược Tranh được sắc phong vì —— gần đây hoàng thượng không bình thường.

Như vậy, nếu Nhan Nhược Tranh do hoàng thượng sắc phong ở dưới tình huống không bình thường. Chắc chắn sau đó không lâu, danh hiệu quý phi của nàng cũng sẽ bị phế đi khi hoàng thượng khôi phục bình thường.

Sau khi tự an ủi mình như vậy một phen, tâm tình lâu nay của Lệ Mai chậm rãi tan dần, nàng ngạo mạn hất cằm đi tới, nhìn Nhan Nhược Tranh đối diện mà đến, chẳng những không có thỉnh an hành lễ, ngược lại thấy đối phương lướt qua bên cạnh mình, trong nháy mắt nhất thời phát cáu.

Nghĩ rằng nàng

- Lệ Mai thuở nhỏ ở trong nhà cực kỳ được sủng ái, bốn năm trước bị phụ thân đưa vào cung làm phi tử, một đường thuận lợi vinh dự trở thành quý nhân, mặc dù không dám mơ một ngày kia có thể trở thành hoàng hậu một nước, nhưng vị trí quý phi nàng vẫn tin tưởng sớm muộn gì có một ngày hoàng thượng sẽ ban cho cho nàng.

Không nghĩ tới phong ba bão táp bất ngờ, nàng còn chưa lên làm quý phi, đột nhiên lại xuất hiện một Nhan Nhược Tranh đang ở vị trí mà nàng hy vọng xa vời bấy lâu. Nếu bộ dạng đối phương quốc sắc thiên hương đã đành, nhưng tướng mạo nàng ta lại bình thường, suy cho cùng mình tại sao lại thua kém nàng?

Trong lòng Lệ Mai cực kỳ không phục, trên mặt không khỏi toát ra vài phần đùa cợt, khi Nhan Nhược Tranh đi qua bên người thì nhịn không được nói nặng nói nhẹ: "Còn tưởng rằng nữ tử được hoàng thượng phong làm quý phi xuất sắc đến cỡ nào, hôm nay vừa thấy, đúng là một người dung mạo tục tằng quái dị." Thanh âm của nàng tuy rằng không lớn, cũng đã đủ khiến cho người đi qua bên người nàng nghe xong rõ từng lời.

Nhan Nhược Tranh bởi vì bị tức Hoàng Phủ Tuyệt đột nhiên hạ lệnh phong mình thành quý phi làm chấn kinh, đang muốn đi tìm hắn hỏi, vội vàng không lưu ý đến người bên cạnh là ai.

Trên thực tế, tối hôm qua cùng Hoàng Phủ Tuyệt xảy ra tình hình kia, thật sự không thể nói ôn tồn triền miên, hai người một người giãy dụa chạy trốn, một người xâm lược tiến công. Cuối cùng, thể lực chống đỡ hết nổi nàng vẫn bị hắn ăn xong lau sạch, ép buộc ngay cả xương cốt đều sắp tan. Nếu không sớm có "Chuẩn bị", lợi dụng máu gà để lừa dối, thì vì nàng đã sinh một đứa con cho hắn, làm sao che dấu được quẫn cảnh mình không phải xử nữ?

Sáng tinh mơ hắn rời đi thì vừa mặc xiêm y, còn cười như không cười nói: "Tối hôm qua nàng hầu hạ trẫm thập phần thoải mái, ngoan ngoãn ở tại chỗ này, chờ trẫm ban thưởng cho nàng đi."

Vốn nàng đối với thái độ kiêu ngạo bá đạo không ai bì của hắn mà nổi giận tới cực điểm, nhưng bị giằng co cả đêm, xương sống thắt lưng nàng đau đến cả người như nhũn ra, thậm chí hơi sức nói cũng không có, càng không có sức tức giận phát hỏa. Đơn giản nằm ở trên giường ngủ một hồi lâu, thẳng đến nghe thái giám mang theo thánh chỉ tuyên đọc nàng được phong làm quý phi, mới giật mình kinh ngạc đứng bật dậy.

Duy nhất biết thân phận chân chính của nàng là Liễu Thuận, sau khi nghe tin tức này một mình chạy đến trong cung nàng chúc mừng, nhưng nàng lại tuyệt không cảm thấy cao hứng. Từ đầu tới đuôi, điều nàng muốn không phải danh phận không thật này.

Hơn nữa ở Khoá Thu cung bốn năm, nàng đối với nơi này đã sinh ra cảm tình nồng hậu, cũng không muốn rời đi.

Nàng đang muốn tìm Hoàng Phủ Tuyệt nói rõ ràng, không nghĩ tới ở ngự hoa viên gặp nữ nhân khác có ý định gây phiền toái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!