Chương 4: (Vô Đề)

"Nếu trẫm nhớ không lầm, lúc trước ngươi nói con ve bằng cỏ kia do cung nữ trong cung ngươi đan, trẫm rất ngạc nhiên, nữ nhân được ngươi xưng là Xấu nương trong Khoá Thu cung, khi nào thì biến thành cung nữ trong cung của ngươi?"

Hoàng Phủ Tuyệt cũng không phải cố ý làm khó dễ nhi tử. Mà mỗi lần thấy hắn, thái độ của nhi tử lại tựa như chuột thấy mèo, nhưng hắn thật sự rất tò mò, nhi tử cùng phi tử mà hắn ngay cả mặt mũi cũng chưa từng thấy qua trong Khoá Thu cung kia, sao lại có thể gặp gỡ?

Nhưng mà vấn đề này đối Hoàng Phủ Ngọc mà nói là đại bí mật ở sâu trong nội tâm không muốn tiết lộ với người khác nhất ——

Không nhớ rõ nữa, đó là chuyện xảy ra lâu lắm, mỗi khi cậu làm sai chuyện bị phụ hoàng trách phạt đều không cam lòng chạy đến bên cạnh ao nhỏ phía sau núi trong ngự hoa viên vụng trộm khóc.

Cậu làm chuyện gì sai, ở trong mắt phụ hoàng đều coi như trời đất không dung nhưng cậu căn bản không cho rằng mình có chỗ sai. Cậu không rõ vì sao mỗi lần phụ hoàng đều chuyện bé xé to, dùng đủ lý do để nghiêm trị cậu.

Trong một lần, cậu đứng bên cạnh tảng đá khóc thì xấu nương xuất hiện, đi tới ôn nhu nói chuyện an ủi với cậu.

Kỳ thật xấu nương cũng không xấu nhưng so với nhóm nữ nhân trong cung cả ngày vây quanh bên cạnh phụ hoàng, thì dung mạo của nàng thật sự bình thường.

Khi đó, cậu còn không biết xấu nương cũng là một trong những phi tử của phụ hoàng.

Về sau, cậu mới nghe tiểu thái giám hầu hạ mình nói: "Nữ tử ở Lệ Viên, cơ hồ đều không có cơ hội được hoàng thượng sủng hạnh, địa vị ở trong cung thậm chí ngay cả cung nữ bên người các chủ tử khác cũng không bằng."

Xấu nương luôn mặc quần áo màu trắng hình dáng bình thường, thanh âm của nàng có chút khàn khàn, làn da cũng không trắng nõn nhưng ánh mắt của nàng lại đặc biệt sáng ngời.

Mỗi lần nhìn đến đôi mắt chứa ý cười của xấu nương đang nhìn mình, cậu đều cảm thấy lòng không hiểu sao an tĩnh, mặc dù mới bị phụ hoàng trách phạt thật nặng, bị ủy khuất thật nhiều, nhưng chỉ cần nhìn cặp mắt của người, cùng người trò chuyện mấy câu, oán giận tích tụ trong lòng cậu liền rất nhanh chóng hạ xuống tan thành mây khói.

Trong lòng cậu luôn hy vọng có thể có một người mẹ ruột yêu thương và quan tâm mình như thế, liền đề nghị muốn kêu người là mẹ.

Chỉ là sau khi xấu nương nghe được lại nói: "Con là con độc nhất của hoàng thượng, cũng là đương triều thái tử. Tiếng 'mẹ' này ta gánh vác không nổi."

"Nhưng ta thật sự rất muốn có mẹ giống như người." Hoàng Phủ Ngọc giương hai mắt thật to, bĩu môi đáng thương, bất mãn khi đề nghị bị phủ quyết dứt khoát.

Nhan Nhược Tranh thấy vậy, nhất thời mềm lòng, nhẹ vỗ về hai má non mềm của cậu bé, thở dài nói: "Nếu thái tử kiên trì, từ nay về sau, liền kêu ta một tiếng 'xấu nương' đi."

Hắn vô tội nháy mắt to, nghi ngờ nói: "Người một chút cũng không xấu."

"So với những phi tử nương nương xinh đẹp trong nội viện hoàng cung dung mạo xinh đẹp kia, ta thật sự rất xấu." Không phải nàng tự hạ giá trị con người mình, cũng không phải tự coi nhẹ mình, các phi tử trong hậu cung của đương kim hoàng đế Hoàng Phủ Tuyệt hầu như là người người dung mạo như thiên tiên, xinh đẹp tuyệt trần.

Mặc dù Hoàng Phủ Ngọc không có cam lòng nhưng bất kể như thế nào, hai chữ "Xấu nương" chí ít có chữ "Nương" trong đó, hắn cũng đồng ý ngay.

Qua lâu ngày, cậu thật sự cảm thấy xấu nương là người đối với cậu tốt nhất, hiểu rõ cậu nhất trên đời này. Từ lâu, xấu nương đã được cậu xem như bí mật trong lòng, bảo vệ thật cẩn thận, không cùng người khác chia sẻ, cho đến khi phụ hoàng không hiểu tại sao xuất hiện ở Khóa Thu cung, lúc này bí mật cậu che dấu nhiều năm mới bị sáng tỏ.

Không dám có nửa phần giấu diếm, Hoàng Phủ Ngọc đem đầu đuôi ngọn ngành quá trình mình kết bạn cùng xấu nương rủ rỉ nói hết, Hoàng Phủ Tuyệt mặt ngoài bất động thanh sắc nhưng đáy lòng cũng đang đoán nữ nhân kêu Nhan Nhược Tranh kia tiếp cận con của mình, mục đích thực sự có lẽ là hắn – vị hoàng đế này.

Nhưng nếu nàng thật muốn lợi dụng Ngọc nhi tiếp cận mình giành chỗ tốt, vì sao lại lẳng lặng giấu diếm hắn suốt bốn năm ?

Ngày đó sau khi đi Khóa Thu cung, hắn từng hỏi Liễu Thuận:" Tại sao Nhan Nhược Tranh lại xuất hiện ở Lệ Viên? " Liễu Thuận kể: Bốn năm trước hắn vừa lên ngôi vị hoàng đế thì từ trong dân gian nạp hơn một ngàn nữ tử vào cung

- Nhan Nhược Tranh là nhóm thứ ba được chọn vào cung. Chẳng qua khi chọn phi đúng lúc là sinh nhật của Nạp Lan Trinh Trinh cho nên tâm tình của hắn cực kỳ phiền chán.

Vì thế nhóm nữ tử thứ ba được chọn vào trong cung

- cuối cùng ngay cả gặp hoàng đế một lần cũng chưa được gặp

- đã bị đày đến Lệ Viên.

Cho nhi tử lui ra rồi, lại hướng Liễu Thuận hỏi rất nhiều về chuyện Lệ Viên, Hoàng Phủ Tuyệt thân là hoàng thượng luôn luôn khống chế tâm tình rất tốt, nay lại vì Nhan Nhược Tranh mà sinh ra tâm tư khác.

Hắn lại di giá đến Khóa Thu cung, phát hiện cái sân nho nhỏ này so với hậu cung dát vàng dát bạc nơi ở của các phi tử hiện tại, thật là mộc mạc hơn rất nhiều. Ngoại trừ phi tử Nhan Nhược Tranh này còn lại trong cung đều vắng vẻ, chỉ có một tiểu cung nữ phụ trách quét tước nấu cơm.

Nhìn thấy hoàng thượng đại giá quang lâm, tiểu cung nữ hoảng hốt, quỳ trên mặt đất cả người phát run, thậm chí quên mất không thốt nên lời vấn an.

Thấy cung nữ sợ tới mức không ngừng run rẩy, Hoàng Phủ Tuyệt ngẩn ra, bắt đầu tự hỏi có phải diện mạo mình rất hung ác hay không, mới có thể đem một tiểu nha đầu dọa thành như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!