Chương 11: End

Hoàng yến giao thừa qua đi, tuy rằng hoàng cung nhìn như bình tĩnh, nhưng lại lén có sóng ngầm mãnh liệt, hơn nữa Hoàng Phủ Kỳ thủy chung đối với thân phận của Nhan Nhược Tranh có hoài nghi. Không nói đến lời nói cử chỉ mà ngay cả các phương diện của nàng đều giống Nạp Lan Trinh Trinh năm đó, đơn giản từ trong ánh mắt nóng bỏng của Hoàng Phủ Tuyệt, hắn cũng có thể cảm giác được, trên người nữ nhân kia tuyệt đối cất giấu rất nhiều bí mật không muốn người khác biết.

Hắn nhớ rõ trên cổ tay Nạp Lan Trinh Trinh có cái bớt hình trăng khuyết, vì chứng minh suy đoán của mình không sai, vì thế hắn cố ý tìm cơ hội liếc mắt nhìn cổ tay Nhan Nhược Tranh.

Buổi sáng đầu năm, ấn tổ lệ, con cháu hoàng thất phải đi Thái Hoà cung hướng Hoàng thượng thỉnh an chúc tết, Hoàng Phủ Kỳ tuy rằng không được huynh trưởng của mình thích, nhưng vẫn bị liệt vào trong danh sách phải tham gia.

Thừa thời cơ này, hắn giả vờ trong lúc châm trà không cẩn thận làm đổ nước trà vào tay Nhan quý phi, đúng lúc bắt giữ cổ tay nàng. Tuy rằng cổ tay nàng không thấy bớt, nhưng cũng ở vị trí đó lại có một vết bỏng.

Hắn không tin thế gian có chuyện khéo như vậy, hai người khác nhau nhưng lại có ấn ký ở chỗ giống nhau, chẳng qua một người là vết bớt, một người là vết bỏng.

Điều này cho thấy ý gì?

Trong hoàng cung người đến người đi, con cháu hoàng thất và triều thần tiến đến hướng Hoàng thượng thỉnh an nối liền không dứt, Nhan Nhược Tranh thân là quý phi cũng vội vội vàng vàng ứng phó không ngừng. Thật vất vả chờ đến ngày thứ ba đầu năm, hoàng thượng vì biên quan phái tới mật báo khẩn cấp cần xử lý mà tạm rời Nhan quý phi, Hoàng Phủ Kỳ liền tìm cớ có việc thỉnh giáo quý phi nương nương, gặp mặt một lần với Nhan Nhược Tranh rõ ràng đang cố ý trốn tránh hắn.

So với Hoàng Phủ Tuyệt nhiều lần cố ý thử, tính tình Hoàng Phủ Kỳ càng bộc trực hơn, nội tâm hắn muốn biết chân tướng, vừa nhìn thấy nàng liền gọn gàng dứt khoát nói: "Ta biết nàng chính là Nạp Lan Trinh Trinh."

Sau khi làm rất nhiều phỏng đoán, hắn có thể khẳng định năm đó Nạp Lan Trinh Trinh vẫn chưa chết ở dưới vách núi.

Tuy rằng hắn không thể giải thích, cũng không hiểu dung mạo và thanh âm của nàng tại sao lại biến đổi lớn như vậy, nhưng trên đời này có nhiều cao thủ dịch dung (thay đổi hình dạng), có lẽ gương mặt xem ra không mỹ lệ của nàng chỉ là thủ pháp cố ý lừa gạt người khác.

Nhan Nhược Tranh nghe xong lời chấp bất bất ngờ của hắn..., toàn thân run mạnh , đôi mắt nàng mở lại nhắm, nhắm lại mở, bị câu hỏi thẳng của hắn làm nàng bối rối không biết làm sao.

Vốn từ đầu nàng nghĩ mình sẽ ở Toả Thu cung, không muốn tuân theo ý tứ của Hoàng Phủ Tuyệt, nhưng hắn dùng hết mọi thủ đoạn, quấn quít nàng, uy hiếp nàng, bất đắc dĩ nàng đành phải chuyển đến Phượng Tịch cung.

Mặc dù đa số thời gian nàng được Hoàng Phủ Tuyệt gọi đến Thái Hoà cung trên long sàng cùng đế vương làm chuyện mây mưa, nhưng ban ngày nàng vẫn như cũ dựa theo quy củ trong cung ở Phượng Tịch cung xử lý chuyện lớn nhỏ.

Lúc này đang buổi sáng, thái giám cung nữ phụ trách quét tước ở Phượng Tịch cung đều bị Hoàng Phủ Kỳ đuổi đi ra ngoài, đại sảnh chỉ còn hai người bọn họ. Kinh ngạc một lát, nàng rất nhanh liền khôi phục lý trí, đối mặt với khuôn mặt tuấn tú chắc chắn của hắn, nàng mỉm cười, thần sắc tự nhiên không nhanh không chậm nói: "Lục vương có phải hồ đồ rồi hay không?

Theo ta được biết, năm đó Thái Tử Phi Nạp Lan Trinh Trinh, đã qua đời trên đường chạy trốn vài năm trước."

Hoàng Phủ Kỳ hiển nhiên không có ý định chấp nhận câu trả lời của nàng, từng bước ép sát nàng, "Ta không biết ngươi vì sao phải phủ nhận chuyện thật chất là Nạp Lan Trinh Trinh, nhưng mong ngươi không nên vũ nhục giá trị tồn tại của nàng trong lòng ta." Tạm thời ngưng, hắn lại mở miệng, "Trinh Trinh mặc dù chỉ là một nữ lưu nhưng trên người nàng lại có ngạo khí ngay cả nam nhân cũng không bắt kịp, cho dù năm đó nàng hại Hoàng Phủ Tuyệt thân trúng Phá Hồn cổ mạng huyền một đường, nhưng nàng cũng không phải loại người vì sự sống chết của bản thân mà bỏ trốn mất dạng...." Dứt lời, hắn còn lại đánh giá từng sắc thái biểu cảm trên mặt nàng, giống như muốn tìm ra manh mối.

Nhan Nhược Tranh bị ánh mắt soi xét của hắn nhìn chằm chằm, sau một lúc lâu nàng trấn định đáp lại, "Không nói đến ta có đúng là Nạp Lan Trinh Trinh hay không, cho dù đó là sự thật, vậy Lục vương muốn như thế nào?"

Không để ý tới sắc mặt nháy mắt âm trầm của Lục vương, nàng cũng đi thẳng về phía trước, giữa hai người chỉ còn một bước ngắn.

"Lục vương đừng quên, cho dù là Nạp Lan Trinh Trinh trước kia, hay là Nhan Nhược Tranh hôm nay, đều là thê tử của Hoàng Phủ Tuyệt, không có bất cứ quan hệ nào với Lục vương. Cho nên cho dù người chứng minh được điều gì, đối với người được lợi ích gì?"

Thân mình Hoàng Phủ Kỳ cứng đờ, lời này của nàng không thể nghi ngờ là một sự đả kích tàn khốc nhất đối với hắn.

Cho dù lúc trước hắn vì Nạp Lan Trinh Trinh trả giá lớn như thế nào, đều không thể thay đổi được sự thật nàng căn bản không yêu hắn.

Hắn hận phụ hoàng bất công, hận mẫu phi vô năng, hận Hoàng Phủ Tuyệt không để ý thân tình ruột thịt, càng hận lão thiên gia là không công bằng, nhưng lại không thể hận người hắn yêu thương nhất. Trong cuộc chiến tranh vì tình yêu này, nàng cho tới bây giờ cũng không đặt hắn vào vị trí có thể cạnh tranh.

Cho dù hắn tự nhận đã vì nàng trả giá tất cả, nhưng ở trong mắt nàng, những điều đó là lỗi lầm, là trói buộc, giống như đó là nguyên nhân gây ra thống khổ của nàng kiếp này.

Nhớ rõ năm đó Hoàng Phủ Tuyệt thân trúng Phá Hồn cổ, sau khi Nạp Lan Trinh Trinh biết được mình chính là kẻ chủ mưu trận nghịch hoàng án này thì từng tuyệt vọng nói với hắn: "Trừ cha ta thì ta coi huynh là người thân nhất trên đời này, vì sao huynh lại dùng cách này để hủy diệt hạnh phúc thuộc về ta?

"Miệng huynh nói tất cả đều là vì ta, nhưng huynh lại dùng hai tay của mình kéo ta vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục. Hoàng Phủ Kỳ, huynh không biết yêu, không xứng yêu, huynh chỉ đang dùng phương pháp ngây thơ buồn cười nhất, để phát tiết hận thù cá nhân trong lòng huynh mà thôi!"

Lời nói năm đó của nàng, cho dù qua bao nhiêu năm, hắn như trước rõ ràng khắc trong tâm khảm. Cho dù mỗi lần nhớ tới đều làm hắn sinh lòng đau đớn, phẫn hận khó giải, nhưng đối với chỉ trích cùng oán hận năm đó của nàng, hắn lại không phản bác được, không thể phản bác.

Chuyện cũ rõ mồn một trước mắt, như ma chú không bao giờ giải được, đứng ở trước mặt nữ nhân bị hắn hoài nghi là Nạp Lan Trinh Trinh, trí nhớ làm hắn đau đớn trong nội tâm, hắn cảm giác mình tựa như một thằng hề, dùng hết mọi phương pháp là muốn chứng minh cái gì, nhưng đến cuối cùng, lại chỉ thấy mình ngu xuẩn buồn cười đến cỡ nào.

Đúng vậy , cho dù hắn chứng minh sự thật như hắn dự đoán, thì có thể thay đổi điều gì?

Cho dù là Nạp Lan Trinh Trinh hay là Nhan Nhược Tranh, thì đều là thê tử danh chính ngôn thuận của Hoàng Phủ Tuyệt, từ đầu đến giờ, hắn chỉ là phối hợp diễn chuyện thực, sẽ không vì khả năng gì mà thay đổi....

Đột nhiên, hắn tự giễu cười cười, giống nhau đang cười ông trời lường gạt, cũng giống như đang cười mình không biết tự lượng sức mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!