Màn giường rộng thùng thình che khuất ánh nến lay động ngoài long sàng, đồng thời cũng che lại cảnh xuân kiều diễm trên long sàng.
Thái Hoà Cung bởi vì có rồng sinh ấm áp, nên cho dù đã gần cuối năm, nghênh đón ngày đông giá rét, nơi này vẫn ấm áp như mùa xuân.
Hoàng Phủ Tuyệt cảm thấy mỹ mãn nhìn nữ tử dưới thân quấn quít lấy thân thể hắn, hai gò má ửng hồng đến mê người, miệng thở gấp liên tục, một đôi mị nhãn hơi mở, chớp động lên tia đáng thương mà bất lực, tựa như một chú cún nhỏ cầu xin chủ nhân rủ lòng thương, dùng ánh mắt khát vọng đợi chủ nhân ban cho.
Hắn có chút kiêu ngạo nhớ kỹ bộ dáng thần phục này của nàng trong đầu, mới chậm rãi cúi người, như thưởng hôn xuống mi mắt nàng.
Bất ngờ nàng lại ra sức ôm lấy cổ hắn, môi thơm như gà con mổ thóc hôn lại hắn.
Hoàng Phủ Tuyệt rốt cuộc không chịu nổi nàng mời mọc như thế, mãnh liệt đem dục vọng cường tráng của mình thâm nhập cửa vào của nàng, lúc sâu lúc nông, khiến nữ nhân dưới thân thở hồng hộc, rên rỉ liên miên.
Khi hai người cùng đạt đến đỉnh thì bụng của hắn dùng sức một cái, nguồn nhiệt nháy mắt phóng ra.
Ánh nến ngoài trướng lay động, bóng người trong trướng chặt chẽ rúc vào nhau, bọn họ mặt đối mặt, trở lại màn vui thích vừa nãy.
"Nghe nói lão gia của nàng ở Nam Hương Hồ Châu."
Lúc tiếng hít thở đều đều từ mũi nàng phát ra, Hoàng Phủ Tuyệt đưa môi tới khẽ cọ lên cánh môi non mềm của nàng.
Bị hắn ép buộc đến mỏi mệt kiệt lực, Nhan Nhược Tranh không có mở mắt ra, "ưm" một tiếng, dường như ngại hắn cọ mình ngứa, đầu gối lên tay hắn khẽ dời về phía sau.
Nhưng hắn không cho nàng cơ hội chạy trốn, bàn tay to dùng sức kéo đầu nàng về, bắt mặt nàng lại gối lên cánh tay của mình. Tay kia thì không có ý tốt ở trong chăn vuốt ve da thịt trơn mềm của nàng.
"Chờ đại điển tế tổ kết thúc, trẫm mang nàng về Hồ Châu thăm người thân được không?"
Không khí nháy mắt yên tĩnh hẳn, Nhan Nhược Tranh vốn mỏi mệt dựa vào lồng ngực hắn, ý thức dần dần đi xa nghe thấy lời này lập tức giống như bị kinh sợ vậy, đột nhiên mở hai mắt ra.
Hoàng Phủ Tuyệt nhìn phản ứng của nàng trong mắt, tuy rằng ngoài mặt không có vẻ gì khác thường, nhưng tâm lại cảm thấy vạn phần vừa lòng.
"Hoàng thượng vừa mới nói cái gì?" Nàng có chút không xác định, cẩn thận hỏi lại một lần.
Hắn cười mà như không cười, ở dưới chăn nhéo nhéo eo nàng, "Trẫm nói, chờ sang năm sau, trẫm sẽ tìm thời gian cùng nàng quay về Hồ Châu thăm họ hàng thân thích." Giọng hắn mang theo cưng chiều nói tiếp: "Dù sao nàng gả tiến cung lâu như vậy, nhưng vẫn chưa từng trở về, nay lại là thân phận quý phi, trẫm tự mình mang nàng áo gấm về nhà, tương lai ở trước mặt người trong tộc sẽ có rất nhiều mặt mũi......"
"Nhưng cha thiếp đã qua đời nhiều năm......"
"Vậy thì có sao? Theo trẫm biết, Nhan gia Hồ Châu được xưng tụng là nhà giàu, cho dù Nhan Thanh cha nàng thân là thái thú Hồ Châu nhiều năm trước mắc bệnh qua đời, nhưng Nhan gia vẫn còn rất nhiều huynh đệ. Trẫm cũng không phải kẻ bạc tình, nếu hiện tại nàng là quý phi của trẫm, đương nhiên không thể không cho Nhan gia nhiều thứ hơn, chỉ cần thế lực Nhan gia hưng thịnh, địa vị của nàng ở hậu cung mới càng có thể ngồi yên ổn hơn."
Nhan Nhược Tranh thất thần, không chớp mắt chăm chú nhìn hai mắt nghiền ngẫm của hắn, nhịn không được bắt đầu đoán Hoàng Phủ Tuyệt có phải lại đang có ý định gì hay không?
Nhiều lần hắn cố tình dò xét, nàng không phải là không hề có cảm giác, nhưng lần này nàng khó lòng phòng bị được.
Ngày ấy trên yến tiệc đón tiếp Lục vương Hoàng Phủ Kỳ, nàng đã cố sức cúi thấp, giảm bớt sự tồn tại của mình, nhưng khi hắn cố ý dùng tên vở kịch để dò xét mình, nàng vẫn trở tay không kịp.
Sau đó, mặc dù hắn không có nhắc lại, nhưng mỗi lần đối mắt hắn hơi có thâm ý nhìn nàng đều khiến nàng có cảm giác bí mật đã bị nhìn thấu, vô lực cùng khẩn trương.
Biết rõ nam nhân này khôn khéo đáng sợ, nhưng vì để có thể ở cạnh hắn hưởng thụ một khoảnh khắc ôn nhu, nàng vẫn quyết định bí quá hoá liều, cẩn thận từng bước.
Ai ngờ ngày phòng đêm phòng, tâm vua khó dò, trong lúc lý trí nàng hoàn toàn lâm vào mơ hồ thì hắn lại bất ngờ đưa ra tin sẽ cùng nàng hồi hương thăm người thân, làm nàng kinh hồn khiếp sợ.
Không nói đến nàng đối với Nhan gia Hồ Châu hoàn toàn không biết, ngay cả vị phụ thân trên danh nghĩa Nhan Thanh đã qua đời kia, nàng cũng chưa từng thấy mặt bao giờ.
Lúc trước Liễu Thuận phải sử dụng giao thiệp, vì nàng an bài thân phận ấu nữ của Nhan Thanh, là bởi vì năm đó hắn cùng Nhan gia có chút ít giao tình, biết Nhan gia trước mắt đã rời khỏi con đường làm quan, ẩn cư chốn thôn quê, các thế hệ đều không hỏi thế sự, thân gia bối cảnh như vậy không có khả năng mang đến phiền toái cho nàng, cho nên mới vì nàng mà bịa đặt thân thế này.
Huống hồ, từ xưa cũng không thấy qua Đế vương hỏi đến việc nhà phi tử, không nghĩ tới Hoàng Phủ Tuyệt lại phá bỏ tiền lệ, chủ động đưa ra đề nghị muốn dẫn nàng áo gấm về quê?!
Loại chuyện này, các phi tử khác nghe xong tất nhiên sẽ vui mừng hớn hở, nhưng với nàng mà nói thì như là sấm sét giữa trời quang, nhất thời bị hắn doạ cho sợ tới mức tan thành mây khói.
Nhưng nàng càng ra sức cự tuyệt, cực lực phản đối, Hoàng Phủ Tuyệt khuyên bảo lại càng hăng say. Trong lời nói có thêm ý rằng trẫm sở dĩ đưa ra yêu cầu này, cũng bởi vì hết sức sủng ái nàng, những kẻ khác cho dù có quỳ cầu xin trẫm, trẫm cũng không suy nghĩ dù chỉ một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!