Dịch giả: argetlam7420
Để chống đỡ giá rét, xua đuổi chó sói cách duy nhất chính là đốt lửa. Mạc Vấn ngồi trông nom đống lửa, thỉnh thoảng lại lấy cành cây bỏ thêm vào.
Hắn biết hôm nay là đêm giao thừa, nhưng cũng không vì thế mà quá buồn, lúc này hắn nghĩ tới thầy của mình khi trước đã dạy rằng trong hoàn cảnh hiện nay đạo Khổng Mạnh quả thực là không thể thực hiện được.
Khiêm nhường, lễ phép, nhượng bộ cũng không thể đổi lấy lòng tốt của người khác, chuyện buổi sáng chính là căn cứ thuyết minh chính xác nhất.
Hai người không hề đi trêu chọc bọn cướp, nhưng bọn cướp lại cướp đoạt hành lý tiền bạc của bọn họ, thậm chí còn muốn cướp cả y phục nữa, căn bản không cho hai người cơ hội mở miệng, cũng không nói bất cứ đạo lý gì.
Lúc thấy người Hồ trắng trợn giết hại bách tính hắn nghĩ ngay đến việc kêu oan, nhưng ngẫm lại thì chẳng biết tố cáo ai.
Ban ngày bị cướp xong hắn cũng nghĩ báo quan, nhưng hai người lại là người nước Tấn, ở nước Triệu ngay cả hộ tịch cũng không có, dù có báo quan thì quan huyện cũng sẽ không đuổi bắt lũ cướp.
Mệt nhọc cả ngày, Mạc Vấn rất nhanh đã thiu thiu ngủ, chẳng biết qua bao lâu hắn nghe thấy trong miếu có tiếng động, mở mắt ra phát hiện đống lửa đã sắp tắt, có hai con sói xuất hiện ở cửa, đang định vào miếu.
Khi nhận ra đây là hai con chó sói, Mạc Vấn kinh hoảng hét lên thất thanh. Sói hoang bị giật mình, xoay người chạy ra ngoài. Mạc Vấn vội vàng đi đến chỗ đống lửa châm lửa, đống lửa lại cháy bùng lên. Sói hoang sợ ánh sáng không dám vào, một mực quanh quẩn ngoài miếu.
Mạc Vấn bị tình cảnh lúc vừa rồi dọa sợ mồ hôi đầm đìa, run như cầy sấy, cũng không dám lim dim ngủ nữa, nhất quyết ngồi bên cạnh đống lửa canh chừng.
Cùng lúc đó hắn lại lo lắng cho lão Ngũ, lão Ngũ đồ nhóm lửa cũng để lại cho hắn, đến buổi tối lão Ngũ biết làm thế nào đốt lửa chống lạnh, lại không biết sẽ tìm chỗ nào qua đêm? Đến Thanh Bình thành, huyện Tây Dương xác chết khắp nơi, lão Ngũ có sợ không?
Hai con sói ở ngoài miếu có lẽ đã rất lâu không săn được mồi rồi, một mực lượn lờ bên ngoài quanh ngôi miếu đổ nát. Ban đầu Mạc Vấn còn thấy sợ, về sau lại thấy tức giận, lấy hòn đá ném mạnh đuổi chúng đi.
Sói hoang bị đuổi đánh bỏ chạy ra ngoài, đứng từ xa trông hướng ngôi miếu đổ nát.
"Nếu còn dám trở lại, ta liền đánh chết các ngươi." Mạc Vấn hét lớn chửi rủa. Cổ ngữ có nói đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường, hai tháng lang bạc kỳ hồ (sống đầu đường xó chợ) cùng với gặp phải rất nhiều chuyện đã làm hắn hiểu được một đạo lý, không thể quá nhân từ, nếu không sẽ bị người bắt nạt.
Mặc dù chửi rủa như vậy, Mạc Vấn bản chất vẫn là một gã thư sinh, chửi xong lại quay về ngồi cạnh đống lửa run lẩy bẩy. Hắn hiểu rất rõ nếu như hai con sói kia thật sự xông vào, hắn căn bản không có cách nào tự vệ.
Ngay lúc hắn đang âm thầm sợ hãi, ngoài nhà bỗng truyền đến tiếng bước chân nặng nề. Nghe thấy tiếng bước chân hắn biết ngay người đến là một tráng hán cao to.
Mạc Vấn lúc này sợ quá đã thành thần hồn nát thần tính, nghe thấy tiếng động liền cầm lên một cây gậy ôm trước ngực, khẩn trương nhìn về phía cửa.
"Khắp núi có thỏ chuột đồng không ăn lại chạy tới muốn ăn người, làm hỏng cả danh tiếng, cút mau!" Tiếng bước chân ngoài miếu ngừng lại, ngay sau đó là một tiếng mắng tức giận.
Chỗ Mạc Vấn đứng không thấy được tráng hán, nhưng hắn có thể nhìn thấy người tới tức giận mắng xong, hai con sói ở ngoài miếu cách đó không xa quay đầu chạy mất.
Người mới tới đuổi đi chó sói chắc hẳn không phải là người xấu. Ngay lúc Mạc Vấn nghĩ đã gặp được người hảo tâm, tráng hán kia ở ngoài miếu đi vào làm hắn sợ hết cả hồn vía. Người tới mặc áo da dê, thân cao bảy thước, vai rộng bằng chiều dài cánh tay hắn, lúc đứng lên giống như một toà tháp màu đen.
Tuy thế làm Mạc Vấn sợ hãi không phải hình thể người này mà là tướng mạo của hắn. Người này gương mặt hẹp, miệng mũi lồi ra, hai mắt trợn tròn, mặt đầy râu đen, hai tay cực kỳ thô to, trên mu bàn tay cũng có lông đen rất dài, tay phải nắm một cây côn bằng đồng to bằng cánh tay dài năm thước. (1 thước= 0,33m)
"Dung mạo khó coi thật!"
Mạc Vấn thầm nghĩ.
"Ngươi đừng sợ, bên ngoài trời lạnh quá, ta đến sưởi lửa cho ấm." Người tới nói xong, không đợi Mạc Vấn mở miệng liền ngồi xuống cạnh đống lửa, bỏ đồng côn xuống đất đưa hai tay ra hơ, lửa bắt lên lông bàn tay đen xì hắn cũng không để ý.
Tráng hán vừa mới ngồi xuống, Mạc Vấn vội ôm cây gậy nhảy sang chỗ khác, hoảng sợ nhìn bóng người to như toà tháp trước mặt.
"Ngươi chạy ra xa thế làm gì, còn cầm cây gậy nữa, cây gậy kia của ngươi thì tác dụng cái ** gì." Tráng hán liếc Mạc Vấn khinh bỉ.
"Ngươi... không phải ta đánh ngươi, ta lấy cây gậy là để đánh chó sói." Mạc Vấn trong lòng khẩn trương, nói năng lộn xộn, tráng hán kia nói đúng, so sánh với đồng côn của người ta thì cây gậy trong ngực hắn chỉ có thể đem làm gậy cời lửa.
"Hà hà, chó sói rất thích cắn cổ họng người, cách tốt nhất là nhằm lúc bọn nó nhảy chồm lên, dùng đao chọc thẳng vào bụng ấy, ngươi dùng gậy không được, lúc vung tay lên vừa khéo lộ cổ ra rồi." Tráng hán mở miệng cười to.
"Đa tạ anh hùng chỉ bảo."
Mạc Vấn khom người nói cám ơn, người tới mặc dù vẻ mặt hung dữ, ngôn ngữ thô tục nhưng cũng không phải người gian ác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!