Chương 6: (Vô Đề)

Sau khi tan học, Thẩm Mặc liền tới căn tin ở trường ăn trưa, sau đó liền lên thư viện học bù những kiến thức trong mấy ngày nghỉ.

Trong thư viện yên tĩnh bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại, Thẩm Mặc vội vàng tắt âm rồi chạy ra ngoài nghe điện thoại.

Nhìn tới người gọi vậy mà lại là Thẩm Kỳ, trong lòng bỗng dưng lại cảm thấy vui vẻ.

" Xin chào"

Bên kia vang lên tiếng của Thẩm Kỳ " Nhóc con, anh kêu người mang bữa trưa cho em, đang dưỡng thương phải ăn uống đầy đủ một chút".

Vốn định từ chối sợ phiền toái cho anh nhưng nghĩ lại đồ ăn ở căn tin không ngon cho lắm nên Thẩm Mặc khi nãy chỉ ăn một chút rau xào, bụng còn chưa no cho nên nghe nói Thẩm Kỳ mang tới cơm hộp có gà chiên giòn liền chảy nước miếng.

" Được, em ra lấy bây giờ đây, đây là lần đầu tiên có người mang đồ ăn cho em, em vui lắm, cảm ơn anh".

Thẩm Kỳ giọng điệu cổ quái " Hình như tầm giờ này trường học đều tan học được 40 phút rồi, đến giờ em vẫn chưa ăn sao?".

Thẩm Mặc không hiểu sao rõ là mắng nhưng cậu lại nghe ra anh quan tâm cậu.

Thì ra có anh trai yêu thương là cảm giác như vậy a.

" Em có ăn rồi, nhưng đồ ăn không hợp khẩu vị nên chỉ ăn một ít".

" Vậy chốc nữa phải ăn nhiều lên, thích ăn cái gì cứ nói với trợ lí của anh, từ mai sẽ chuẩn bị cơm trưa cho em".

Thẩm Mặc kích động nhưng nghĩ tới cái gì lại nói " Không cần đâu, tay em khỏi rồi, từ mai em sẽ tự nấu cơm mang đi, còn nấu thêm một phần cho anh".

Cậu nhìn hai bàn tay còn đỏ lên do lúc sáng nhổ cỏ liền nghĩ, nếu anh trai phát hiện tay cậu lại bị thương liệu có mắng cậu không, nếu anh ấy mắng thì có nghĩa là anh ấy quan tâm cậu có đúng không?

" Em cứ đợi thêm vài ngày, không cần vội, đợi khỏi hẳn rồi hẵng làm cũng được".

Thẩm Mặc lấy được hộp đồ ăn nóng hổi, kiếm một chỗ trong căn tin lại ngồi ăn tiếp.

Vừa ăn vừa nghĩ tới việc cuối cùng anh trai cũng để ý tới sự tồn tại của cậu, còn quan tâm cậu như vậy, quá hạnh phúc

Bỗng một đám người đi lại đây, dẫn đầu là Phong Hi, cậu ta đạp một chân lên ghế đối diện Thẩm Mặc " Đằng nào thì mày cũng biết rồi vậy nên tao nói luôn, tao ghét mày, một đứa mồ côi nghèo rớt cũng dám lừa dối bản thiếu gia bao lâu nay, được tao giữ bên cạnh làm tay sai còn không biết điều".

Thẩm Mặc liếc nhìn cậu ta, không biểu cảm lại cắm đầu ăn, Phong Hi tức mình nói " Tao biết mày khinh thường tao không bằng mày, nhưng tao cho mày biết tao không thích học vì nhà tao có tiền, tao có thể khiến mày bị thôi học, nếu lần kiểm tra lần sau mày dám thi được điểm cao hơn tao thì tao sẽ làm cho mày không thể tham gia thi cao khảo, hiểu chưa".

Lúc này căn tin đã chẳng còn ai nữa nên cậu ta ra sức phách lối chả kiêng dè gì.

Nói xong cậu ta còn đạp bay hộp cơm của Thẩm Mặc, sau đó còn giơ nắm đấm dọa đánh cậu.

Thẩm Mặc giơ tay chắn lại, cậu nhát gan, nhưng cậu không yếu đuối.

Thẩm Mặc nhìn hộp cơm mà anh trai mất công chuẩn bị cho cậu mà đau lòng.

Hiện tại cậu đang rất tức giận, đã rất lâu rồi cậu cũng không có cảm xúc như hiện tại, bình thường đôi khi bị bạn bè bắt nạt, đánh vài cái cũng không tức giận, nhưng Phong Hi đạp bay hộp cơm của cậu thì Thẩm Mặc thật sự rất giận.

Không biết cậu lấy ra can đảm ở đâu mà xông tới túm lấy cổ áo Phong Hi rồi kéo đầu hắn dí xuống sàn nhà nơi hộp cơm rơi xuống, sau đó còn tiện chân đạp một cái lên lưng hắn.

Thẩm Mặc khuôn mặt đỏ bừng thở phì phò tức giận, hai tay cậu run nhẹ, vẫn là lần đầu đánh người, liền có chút sợ hãi, nhưng cảm giác đánh kẻ phá hoại này lại rất đã.

" Trước giờ tôi vẫn coi cậu là bạn bè, cậu vậy mà có thể thốt ra những lời như vậy, tôi khuyên cậu học hành là sai, tôi dạy cậu học là sai, tôi giúp cậu trong bài kiểm tra là sai, còn bọn họ..." Thẩm Mặc nói rồi chỉ mấy tên đàn em của Phong Hi đang muốn lại gần giữ lấy cậu " Bọn họ dẫn cậu đi chơi bời, bọn họ lợi dụng tiền của cậu để tiêu xài, bọn họ khuyên cậu làm những điều không tốt thì là đúng hay sao?".

Nói xong Thẩm Mặc lập tức rời đi, Phong Hi còn ngơ ngác chưa hiểu sao một kẻ yếu đuối như Thẩm Mặc lấy đâu ra sức lực kéo hắn một cái như vậy, đám đàn em thì cũng chỉ là mấy cậu nhóc cấp dưới, có chút ngổ ngáo những vẫn còn non cho nên không biết nên làm cái gì.

Đến khi Thẩm Mặc rời đi khuất bóng rồi mới nhận ra sự việc.

Thẩm Mặc gần như vừa đi vừa chạy, cậu sợ mấy kẻ đó đuổi theo đòi đánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!