Chương 28: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mặc từ từ mở mắt ra, đập vào mặt là khuôn ngực của một người đàn ông, ngửi thấy mùi hương thuộc về Thẩm Kỳ thì cậu hơi hoảng hốt nhưng khoan đã, dừng lại 5 giây.

Cậu nhớ tới sự việc tối qua, đến giờ vẫn không tin được vào mắt mình, cậu lại rúc vào cái ôm ấm áp của người yêu mà dụi đầu ngủ tiếp.

Thẩm Kỳ tỉnh dậy, âm giọng trầm khàn do còn ngái ngủ như nhảy múa lọt vào tai Thẩm Mặc khiến cậu như muốn tan ra.

" Hửm, ngủ thêm một lát đi, anh đi chuẩn bị một lát".

Nói xong anh hôn lên trán cậu một cái rồi rời giường.

" Chuẩn bị cái gì ạ?" Thẩm Mặc dụi mắt nắm lấy tay anh.

Thẩm Mặc lại ngồi xuống xoa lưng dỗ cho cậu ngủ tiếp " Chuẩn bị hành lí để chốc nữa quay về nhà".

Thẩm Mặc a một tiếng như muốn nói em hiểu rồi, sau đó dưới sự thoải mái khi được xoa lên lưng mà không chịu được cơn buồn ngủ kéo đến lại ngủ tiếp, còn đặc biệt thay Thẩm Kỳ bằng cái gối mà anh nằm tối qua, vừa ôm vừa gác chân lên.

Thẩm Kỳ nhìn bé con đáng yêu mà lòng càng thêm ấm áp, cả cuộc đời anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày cuộc sống của anh sẽ trở nên ngọt ngào như vậy.

Từ nhỏ đã bị cha mẹ ép buộc học hành để trở thành người thừa kế, gần như tuổi thơ của anh không có thứ gì khác ngoài sách vở và học cách che giấu cảm xúc giống như một người máy, cuộc sống của anh thay đổi kể từ ngày hôm đó trở về nhà cũ, gặp được Thẩm Mặc, cậu giống như chiếc chìa khóa mở ra cảm xúc mà anh đã khóa lại bao lâu nay.......

Sau khi trở về Thẩm gia, đã qua mấy ngày mà Thẩm Hà cũng không quay lại, hỏi ra mới biết cậu ta chuyển hẳn ra ngoài ở rồi.

Thẩm Quân thì chưa thể trở về, Thẩm Kỳ bận rộn tại công ty nhưng vẫn không quên thường xuyên gọi điện cho Thẩm Mặc, vẫn là cái thủ tục cũ kia, mỗi khi nghỉ trưa ăn cơm đều gọi cho cậu, muốn xem cậu ăn cơm.

Thẩm Mặc múc một miếng cơm nhai nhai hỏi " Tại sao anh cứ muốn nhìn em ăn cơm vậy? em cũng đâu có lười ăn đâu".

Chiếc điện thoại dựa lên hộp giấy ăn để anh có thể nhìn rõ được cả bàn ăn và cả cậu.

Thẩm Kỳ trả lời " Bởi vì nhìn em ăn anh cũng sẽ ăn thấy ngon miệng hơn, ai bảo em ngon như vậy?".

Thẩm Mặc bị lời anh nói làm cho mặt đỏ bừng " Anh.. anh... anh biến thái".

" Ừm, anh biến thái" Bên kia đầu nối Thẩm Kỳ nở nụ cười, chỉ muốn xong việc thật nhanh để còn trở về nhà với bé con của mình.

Chỉ tiếc công ty cách Thẩm gia tuy không xa nhưng cũng không gần, giữa trưa đường tắc nên khó để trở về.

Thẩm Mặc không nói lại được với tên biến thái nên im lặng ăn cơm tiếp, sau đó chợt nhớ ra điều gì " Anh, em sắp phải nhập học rồi, trường học bên kia cách nhà mình hơi xa, cho nên em muốn xin ra ngoài thuê phòng trọ".

" Trường của em gần với căn nhà của anh ở bên kia, cũng thuận đường đi làm của anh, không bằng chúng ta qua đó ở".

Thẩm Kỳ đáp.

Thẩm Mặc nghĩ nghĩ một hồi " Suốt mấy năm qua anh sống ở đâu?".

" Chính là chỗ đó, đồ đạc đều đủ cả, chỉ thiếu mỗi em nữa thôi".

Thẩm Mặc chu mỏ lên nói nhỏ " Chỉ được cái miệng dẻo, anh học mấy câu sến sủa đó ở đâu vậy?".

Thẩm Kỳ nhướn mày thắc mắc " Không hay sao?".

Thẩm Mặc lắc đầu " Quá sến luôn ý ạ, em chưa quen cho lắm, với cả mấy câu như vậy hình như lỗi thời lâu rồi".

Cậu vừa nói vừa quan sát vẻ mặt của anh.

Thẩm Kỳ đen mặt nhưng vẫn dịu dàng với cậu, sau khi tắt máy, anh gọi cho thư ký.

Sau 5 phút đi vào phòng tổng tài, vị thư ký kia ủ rũ trách trời vì bị trừ mất tiền thưởng tháng này, anh ta đi theo Thẩm tổng, đương nhiên cũng là cẩu độc thân nhiều năm, bị hỏi làm sao để lấy lòng người yêu, anh ta đương nhiên liền lén lên mạng hỏi một chút rồi báo cáo lại, ai biết đâu mấy cái đó đều lỗi thời rồi, anh khiến chủ tịch nhà mình bị quê cho nên cũng không thoát được kiếp nạn này........

Buổi trưa tại quán bar nổi tiếng ở thành phố.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!