Sáng hôm sau một buổi sang cũng khá là đẹp trời , gió hiu hiu thổi , cây rung rinh nhẹ nhàng , mây bồng bềnh trôi , mọi thứ vẫn như vậy . Thanh bình , yên tĩnh như chưa xảy ra bất chuyện gì . Trong phòng bệnh , một màu trắng độc tôn , mà cả bệnh viên cũng vậy không biết màu trắng tượng trưng cho cái gì mà ai cũng tôn sùng màu trắng vậy không biết , có thể màu trắng là màu độc tôn trong bệnh viện .
Sau ngày hôm qua , ai cũng mệt mỏi ngủ say như chết nhưng có người vẫn tỉnh bơ , cụ thể là Zaifull thì tỉnh bơ còn bố mẹ các cô nàng thì ngủ say như chết ạ , vì bây giờ không còn rắc rối nào nguy hiểm rình rập nữa cho nên họ mới yên tâm đánh giấc ạ .
- ưm ............... ư ............ ư
- Di bắt đầu cựa quậy và mở mắt . Đôi mắt to tròn den láy long lanh như một cái gì đó tóm lại là đẹp , hết . Đôi mắt mở căng ra để nhìn nhận hiện trường nơi mình đang ở , tường trắng giường trắng mềm trắng mà cánh cửa phòng cũng trắng .
- chỗ quỷ quái gì mà toàn màu trắng thế này
- Di đưa tay dụi mắt , nhăn mặt khó hiểu .
- màu trắng ?
- Di sựng lại hỏi ngớ
- chết cha con rồi ......... chẳng lẽ đây là bệnh viện sao
- Di lo lắng .
'' cạch '' cánh cửa phòng mở ra , Khoa bước vào , trên tay là đống đồ , toàn thức ăn là thức ăn .
- em tỉnh rồi hả nhóc
- Khoa cười và đóng cửa đi vào .
- đây là bệnh viện hả anh
- Di run giọng hỏi .
- không là bệnh viện thì em nghĩ đây là đâu hả
- Khoa đặt đống đồ đó lên bàn và ngồi xuống .
- hả
- Di tái tím mặt hoảng sợ .
- sao thế , em đau ở đâu à
- Khoa lo lắng hỏi .
- em có bị ông bác sĩ chích cây tiêm không anh
- Di hỏi sợ .
- em có sao không hả , đã vào bệnh viện thì phải bị bác sĩ tiêm chứ
- Khoa cười nhẹ , tưởng cái gì .
- thôi rồi
- Di nằm phịch luon xuống giường .
- có vẫn đề gì à
- Khoa hỏi .
- chả là lúc 8 tuổi , em và mấy con bạn bị chẹt xe , phải đi cấp cứu , như bình thường là bọn em phải ngất đi nhưng lúc đó không hiểu sao mắt cứ mở to ra , ông bác sĩ tiêm thuốc mê cho ngủ rồi nhưng thuốc , không có tác dụng thế là trong phòng mổ em thấy ổng cầm cây tiêm bự tổ chảng vậy nè , chích vào người em đau khủng khiếp luôn , nên là cứ lúc nào thấy ông bác sĩ ma ám cầm cái cây tiêm định chích vào người em là em lại sợ run lên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!