Tói hôm đó , Minhax bị lôi về biệt thự của mẹ mình , căn nhà của các chàng trai lúc trước có tiếng lắt nhắt của mấy cô nàng nên nó thạt ấm áp , không căng thẳng , không chán ngán , không buồn , nhưng giờ thì hết rồi , không còn ai kêu la suốt ngày nữa , căn nhà thật yên tĩnh . Giờ thì mới nhận thấy , tiểu yêu đã để lại dấu ấn cho ngôi nhà này quá là sâu .
Không ăn được vì chán , không chơi được vì chán , không học được vì chán , khong ngủ được cũng vì chán , có lẽ họ xa nhau chỉ để lại cho nhau chữ '' chán '' chắc tương lai là chữ '' đau '' quá .
Tại biệt thự của mẹ Trân ở Việt Nam .
- mẹ à , thế mẹ định lôi con về thật sao mẹ
- Trân nhăn nhó nhìn mẹ mình .
- tất nhiên , nếu không lôi các con về thì để người ta cười thối mũi mẹ à
- phu nhân Hà nhâm nhi cốc rượu nho nhập khẩu từ Pháp .
- nhưng mà mẹ à .....
- Trân vẫn chưa nói xong .
- con nên nhớ , tục lệ của dòng tộc ta là không được có chuyện yêu đương nhăng nhít khi chưa tròn 18 tuổi , con 17 tuổi rồi , qua đó 1 năm rồi ta sẽ cho con về , lúc đó thì tha hồ mà yêu với chả đương lắm sẹo nhăng nhít gì cũng được
- phu nhân Hà nói rồi để mặc cô con gái cưng ở dưới phòng khách mặt đang méo xẹo mà đi lên phòng của mình .
Tại biệt thự nhà mẹ của Châu .
- má mi , đét đi con đâu
- Châu hỏi mẹ , thường khi vẫn còn ở Xin
- ga
- po cô nàng vẫn thường gọi như vậy . Thật ra Châu bị mất mẹ khi vừa sinh ra được vài phút , Trịnh Hoàng Yến chỉ là mẹ kế nhưng bà rất yêu quý Châu hơn cả con ruột , với bà dù Châu chỉ là con chồng nhưng Châu vẫn là cục cưng không thể mất của bà , Châu cũng rất quý mến bà dần dần Châu đã quên mất việc bà chỉ là mẹ kế .
Nghe tin con gái mới có tí tuổi đã đòi có bạn trai thì bà sợ nhỏ vẫn còn nhỏ , chưa biết gì thì sẽ bị người ta lừa rồi bị tên đó làm nhục , Châu mà bị làm nhục thì cũng đồng nghĩa bà bị làm nhục nên bà mới giận giữ nhưng không phải là với bà mà là với Minh .
- đét đi con đang bận lu bu công việc không thể về cùng được cưng của mẹ à
- phu nhân Trịnh âu yếm con gái .
- má mi thế Hoàng Bảo nó có nhớ con không ạ
- Châu hỏi thăm . Hoàng Bảo là con trai của phu nhân Trịnh với bố Châu và là em trai của Châu .
- hừ thằng ý miệng khư khư bảo là rất ghét con nhưng mà lúc mẹ định đi thì nó nhét ẹ cái này bảo là đưa con
- phu nhân Trịnh nói đứng lên giở túi sách lấy ra một cái gói được bọc bằng lớp giấy hoa rất gọn gàng và đẹp .
- má mi , liệu có phải nó nhét quả bom tấn vào đấy rồi tặng cho con không má mi
- Châu lo lắng vì tự dưng thằng em quý tử suốt ngày chọc phá nó lại đi tặng quà cho nó , như vậy ai mà chả sốc .
- nhóc à , con chỉ nghĩ xấu cho nó thôi , ẹ nghĩ chắc không phải đâu
- Trịnh phu nhân mắng yếu con gái .
- hì con đùa tí thôi , mẹ đừng nói với nó là con vừa nói câu đó nhé
- Châu nũng nịu dặn dò rồi bóc gói quà , nhỏ rất hồi hộp không biết là cái cục nợ gì nhưng mà vẫn thấy hay hay , không biết thằng cha đó thay đổi gì rồi không biết . Mở ra nó thấy hơi sốc , trong đó là một con búp bê baby rất dễ thương và còn có một bức thư kèm theo .
'' hi , bà chị gái đáng ghét , em biết chị có bạn gái nên đang rất háo hức , úi chết nhầm , em biết chị có bạn trai nên chắc em sắp được lên lớp chú rồi đúng không , chắc nó cũng đẹp trai giống em đúng không , cháu em mà lị , chị gái siêu đáng ghét à em xin lỗi chị nha vì lúc trước đã hay chơi với chị , em đã biết lỗi và em sẽ sửa lỗi , chị cần chị cho cháu em về ở với em là được , nhưng mà chị không cần về chung đâu , chị cứ biến đi là trời êm biển lặng liền à , em tặng cho chị con bup bê đó để chị đỡ buồn khi xa con ok , good bye baby / em trai : Mỹ Thế Hoàng Bảo ''
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!