Chương 10: Buổi đi chơi đầu tiên của 8 người

Sáng hôm sau , nắng gắt trời chói chang kinh khủng . Hôm nay là thứ 2 , ngày đầu tuần đi học . Minhax thì vô cùng cùng chán nản về việc phải làm hết đống bài tập được giao . Chán chết . Ở trường , giờ đã vào giờ học , mọi thứ đều im lặng chỉ có mấy tiếng quát tháo mắng mỏ của mấy bà '' tụng kinh '' là nhiều thôi à . Sân trường to rộng vắng vẻ , ánh nắng chói chang rọi khắp sân trường cây xanh và to đung đưa rung rinh trong gió . Nhưng hôm nay khác hẳn mọi ngày .

Mọi thứ vẫn im lặng nhưng lớp 10a1 cực kì sôi nổi , ồn ào khủng khiếp trả biết là học sinh lớp này đang biểu tình cái gì mà dữ tới vậy .

Trong lớp 10a1 .

- cái gì vậy nè bà giáo sao mà lâu tới thế

- Di cằn nhằn .

- bả mà không tới nhanh chắc người ta sẽ lại tưởng cái lớp này đang có chiến dịch phát thanh mất quá

- Khoa cũng hùa theo . Còn 3 cặp kia ( 3 cặp kia là ai với ai chắc mấy mi biết rồi đó ) ngồi im thin thít nhưng đang làm khổ cái điện thoại đó ạ , dạ bọn này chửi nhau rất thậm tệ qua điện thoại ạ , mỗi câu gửi đều có gương mặt kèm theo để bộc lộ cảm xúc .

1 lúc sau ......

Keeng Keeng !! đó là tiếng chuông ạ nhưng không phải chuông báo giờ ra chơi đâu , chỉ là vì học sinh đang hăng say trong chiến dịch phát thanh mới bùng nổ cho nên ông thầy hiểu trưởng phải dùng cái dụng cụ này thì mới có thể làm chiến dịch đó dập tắt , chứ mà quát 2 tiếng '' TRẬT TỰ '' thì chắc hét xong thì người ta làm lễ tang cho ông luôn quá .

- cô Trúc hôm nay có việc bận không thể tới giạy vào hôm nay mà nhà trường lại không có giáo viên thay thế cho nên hôm nay các em có thể nghỉ ở đây ( Trúc là tên cô giáo dạy lớp 10a1 ạ )

- ông hiệu trưởng nói xong thì thất thần ra ngoài thở phào nhẹ nhõm , nhưng ông vừa đi ra tới cửa thì .........

ÔI LA LA Ồ LÀ LÁ LA ............ học sinh trong lớp hét lên , âm lượng to gấp trước tới chục lần , công nhận những lúc này cái phổi của mấy người này nhiều khí thiệt , chả bù cho những lúc cô giáo gọi người lên trả bài , im thin thít luôn à . Quay lại với hiện tại nhé . Ông thầy sau khi nghe xong thì lập tức bị đưa vào máy ép hoa quả mất , học sinh chen đẩy nhau đi ra ngoài ông thầy ở bên trong phải cố len lỏi ra khỏi đống đó và đồng thời phải chịu chấp nhận trước nguy cơ thủng màng nhĩ vì tai ông luôn kề với mấy cái loa trong lúc này và nghe chúng biểu lộ cảm xúc đó mà . Sau khi kết thúc mấy cái kinh người đó ông hiệu trưởng đứng tực vào thành tường thở hồng hộc vì mệt . 8 người cuối cùng trong lớp bước ra nhìn ông mỉm cười tỏ vẻ thông cảm .

- thầy nên làm quen với chuyện này đi là vừa đó ạ

- Khoa vỗ vai rồi bỏ đi .

- thầy yếu quá đó thầy

- Di lắc đầu rồi đi theo .

- em nghĩ thầy nên tập thể dục cho khỏe hơn

- Nhật khuyện .

- yên âm thầy chỉ phải chịu cảnh này 2 năm nữa thôi

- Trân trấn an .

- hi vọng sức khỏe của thầy vẫn ổn sau lần này

- An .

- chúc thầy may mắn lần sau

- Anh

- chắc thầy sẽ tổn thọ mất , em rất tiếc

- Minh .

Mấy tên kia nói xong thì chạy theo nhau về .

- trời ơi bọn nó đang an ủi mình hay là trù ẻo mình mau chết đi vậy trời

- Ông thầy than . 1 bàn tay bé nhỏ đặt lên vai ông làm ông giật mình .

- thầy ổn chứ thầy

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!