Chương 8: Cuộc thi văn nghệ

6h30 A.M, học viện Kstar

Sansan lơ mơ bước vào lớp. Cô nàng này vẫn còn ngái ngủ đây mà!

_ Chào…buổi…. sáng….

Sansan giơ tay chào, nói bằng 1 giọng điệu vô cùng, vô cùng ngái ngủ làm cho Sery, Boo, Kan, Gin phải bụm miệng cười. Nó thì ngủ quên mất trời trăng chả biết gì, có khi tận thế nó còn chẳng buồn chạy trốn còn hắn thì dựa lưng vào ghế nghe headphone, chẳng quan tâm tới mấy chuyện vớ vẩn này. Nhắc tới nó với hắn mới nhớ. Mấy ngày nay có lẽ nó và hắn cũng nói chuyện nhiều hơn và thân thiết hơn nhỉ, kể từ cái buổi tối hôm nó đánh nhau với nhóm Mãnh Hổ.

Suy cho cùng thì nó cũng thấy hắn tuy lạnh lùng nhưng cũng rất dễ thương nhỉ. ( Tức là thuộc típ người trong lạnh ngoài lạnh trong nóng đấy). Thôi, trở lại chuyện Sansan nào!

Sansan ngồi vào bàn định nằm xuống ngủ tiếp thì thấy trong học bàn có 1 tờ giấy. Đó là 1 bức thư do 1 người nào đó gởi cho cô. Zan ngồi kế bên quay qua thấy Sansan đang đọc lấy cái gì đó thì nhíu mày hỏi:

_ Em đang đọc cái gì đấy?

_ Không có gì.

Sansan nhào tờ giấy giục vào học bàn rồi nằm xuống ngủ.

………….

Giờ ra chơi

Chuông vừa reo, Sansan bật dậy bước ra khỏi lớp đi về phía sân sau ở phía sau trường học. Nơi đây rất mát mẻ và yên tĩnh nhưng cây thì lại quá um tùm nên có rất ít học sinh tới đây. Sansan bước tới bỗng nó, Boo và Sery cũng bước tới từ 3 hướng khác nhau.

_ Ủa sao tụi bây lại ở đây? – Sansan ngạc nhiên hỏi

_ Tao nhận được 1 bức thư nặc danh kêu tao tới. Zậy sao mày lại ở đây? Mày cũng nhận được bức thư giống tao àk? – Boo hỏi

_ Ukm

_ Vậy là không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả chúng ta đều được nhận bức thư đó. Người nào ở trong đó thì ra đây đi, đừng có chơi trò úp úp mở mở như zậy. Mệt lắm! – Nó lạnh lùng quay về phía lùm cây nói

Bốp…bốp…bốp…

_ Thông minh lắm

Mai Vy vỗ tay đi ra nói. Đi đằng sau là Thụy An và Vi Như.

_ Lại chuyện gì nữa đây? – Boo ôm đầu, thở dài nói

_ Haha…Chuyện gì àk? Đoán thử xem! – Vi Như nói

_ Đừng có vòng vo tam quốc nữa. Nói nhanh lên! – Nó lạnh lùng nói

_ Được. Nếu mày muốn vậy thì…

Mai Vy nói rồi búng tay 1 cái. Một đám nữ sinh từ trong các bụi rậm đi ra.

………………

Trong lúc đó

_ Êk Thấy bọn của Yun ở đâu không? Từ khi ra chơi đã biến mất tăm. Tao xuống căn teen tìm hoài mà cũng không thấy. – Gin hỏi bọn nó

_ Ukm Phải rồi nhỉ. – Kan gật đầu, vuốt cằm suy nghĩ

Đúng vậy! Từ khi chuông giờ chơi reo, mới vừa quay qua đã không thấy Yun đâu nữa. Hắn chau mày suy nghĩ.

_ Không biết có chuyện gì không nữa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!