Chương 4: (Vô Đề)

Reng…reng…reng

Nó với tay tắt cái đồng hồ trên đầu giường, ngồi dậy vươn vai 1 cái rồi đi làm VSCN.

_ Một ngày mới lại bắt đầu rồi

Nó mỉm cười nhìn mình trong gương, rồi đi đến tủ quần áo lấy bộ đồng phục mà quản gia đã chuẩn bị sẵn mặc vào. Bộ đồng phục của nó rất dễ thương à nha. Chiếc áo sơ mi trắng viền ở tay áo và chiếc váy đen quen thuộc đối với học sinh, càng dễ thương hơn với chiếc cà vạt đen được nó thắt lỏng ( uj thjt la tông xịt tông we đi). Nó xõa mái tóc màu hung đỏ của nó xuống, quay qua lấy cái balo đeo lên vai , mở cửa bước ra khỏi phòng. Sau khi nạp xong năng lượng, nó từ phòng ăn bước ra.

Quản gia đã đứng chờ sẵn ở cửa cúi đầu kính cẩn nói với nó

_ Tiểu thư đi học vui vẻ ạ!

_ Dạ. Con đi học đây ạ!

Nó lái chiếc xe mui trần màu trắng của nó đến trường. Mái tóc mượt mà của nó bay trong gió cộng với vẻ đẹp của nó làm ọi người đi trên đưởng ai cũng phải ngoái lại nhìn ( Seo t/g nghi sẽ có tai nạn xảy ra vì chị Yun nhà ta quá z? ). Chiếc xe dừng trong cổng học viện KStar. Đây là học viện độc nhất vô nhị trong thành phố mang tên Bác Hồ này. Nếu không phải là con nhà quyền thế thì không được vào trường học quý tộc này. Ngay cà tỉ lệ đổ vào trường này là 1%.

Những trẻ em xuất thân từ xã hội thượng lưu thông thường ngay từ lúc mới sinh ra đã xin nhưng cũng khó có cơ hội vào trường mẫu giáo của Học Viện Kstar này. Nhưng nếu được nhận có thể được hưởng chính sách ưu đãi từ tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông rồi sẽ được tuyển qua bên Đại học Kstar. Đó cũng là trường học luôn khiến tất cả các phụ huynh và các học sinh phải khổ não về chuyện thi cử. Trong sân trường rộng hàng nghìn mét vuông đã chật kính những chiếc xe hơi đắt tiền. Nó bước xuống xe, cùng lúc đó 3 đứa bạn thân của nó cũng vừa tới chạy về phía nó. Boo buộc mái tóc xoăn nhẹ màu nâu đất của mình, nhìn trông thật giản dị, năng động nhưng cũng toát lên vẻ cao quý. Sery thì đánh phồng tóc, thắt bím đuôi tôm lệch một bên trông rất dịu dàng và nữ tính. Còn Sansan thì búi tóc kiểu Hàn Quốc nhìn siêu cute. Bốn nàng giờ đây đã là sự chú ý của cả học viện.

_ Ai thế nhỉ? Xinh quá! – HS1

_ Ukm như thiên thần từ trên trời bay xuống đây vậy! – HS2

_ Mình thấy có đẹp gì âu. Bình thường thui mà! – HS3

_ Ukm đúng đó. Tụi này còn đẹp hơn nhìu – HS4 ( Tự tin thấy ghê zây bà OaO )

Tụi nó lờ đi những lời nói không mấy thiện cảm đó ( Wen uj mấy pạn ui, bắt đầu từ chap 2 ấy )

Bọn hắn vừa tới đã thấy sân trường ồn ào cả lên.

_ Có chuyện gì thế? – Gin thắc mắc

_ Chắc là chuyện về tụi mình chứ gì! Hahaha – Zan tự sướng

_ Cậu thôi đi. Không có chuyện gì đâu. Mau đi thui – Hắn lạnh lùng nói với Zan

_ Vâng. Vâng… – Zan bày ra bộ mặt đã hiểu nhìn hắn

_ A. Hoàng tử dzô uj kja – Một cô gái hét lên

Những ánh mắt đang chú ý về tụi nó thì bỗng nhiên quay về phía bọn hắn. Tụi nó cũng đưa mắt nhìn về phía đang xôn xao hiện nay.

_ Chuyện gì vậy nhỉ? Chuyện gì mà ồn ào thế? – Sansan nhảy nhoi nhoi như con zòi, nói với tụi nó

_ Không có việc gì đâu. Dù sao cũng chả lien quan đến tụi mình đi tìm phòng hiệu trưởng đi.

Tụi nó quay mặt, thảnh thơi rời đi trong khi bọn hắn đang mệt mỏi với tụi fan trong học viện

_ A Mệt wa! Tao đi không nổi nữa rồi tụi bây. – Boo dựa lưng vào tường thở dốc nói

_ Tao thấy có j âu mà mệt. Mày yếu quá đấy Boo – Sansan tung tăng vừa đi vừa nói

_ Tr oj, sức mày là gì thế. Nãy giờ tụi mình đi muốn hết cái trường rùi, tao còn muốn mệt tới nói chi tới Boo – Sery nhìn Sansan khó hỉu nói

_ Thui tụi bây đừng nói nữa ráng đi thêm chút nữa đi. – Nó vừa tìm vừa nói

_ A! Tao thấy rồi tụi bây ơi. Ở dằng trước kìa đi nhanh lên – Sansan la toáng lên chỉ tay về phía căn phòng có cánh của gỗ lớn đang đóng kín ( Cúi cùng cũng đã tìm ra rồi =.=! )

Nó gõ cửa, một giọng lạnh lùng vang lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!