Chương 26: Ai Rồi Cũng Khác

6.00 A.M

Nó đeo balo lên vai bước ra khỏi nhà, định bước vào xe thì

_ Chào buổi sáng

Tiếng nói vang lên làm cho nó giật mình, xém nữa là trượt chân. May mà hắn nhanh tay đỡ lấy nó, kéo vào lòng mình.

_ Đi đứng kiểu gì không biết! Xém tí nữa là ngã rồi. – Hắn ra giọng trách mắng

_ Tại anh chứ ai. Làm em giật mình. Mà anh qua đây chi vậy? – Nó đưa tay đẩy hắn ra, tức giận nói

_ Rủ em đi học chung!

Không để nó trả lời, hắn nắm lấy tay nó kéo đi, hướng về chiếc xe BBW đen đang đứng đợi sẵn ở phía đằng xa.

_ Lái xe đi! – Hắn nói

Người tài xế gật đầu, nhanh chóng cho xe chạy đi. Nó ngồi trong xe á khẩu không nói được tiếng nào. Người này thật là… Nó liếc nhìn bàn tay vẫn còn đang nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ. Hình như đây là lần thứ hai nó ngồi xe hắn thì phải. Vẫn giống như lần đầu nhưng nó vẫn cảm thấy có gì đó khác lạ len lỏi trong tim. Chắc là vì mối quan hệ của hai người bây giờ. Một số chuyện có thể sẽ thay đổi từ đây.

Nó không biết sẽ có chuyện gì xảy ra tiếp theo nhưng nó vẫn luôn muốn cùng hắn vượt qua tất cả. Thật là, chưa gì mà nó đã dựa dẫm vào hắn rồi! Nó mỉm cười buâng quơ.

_ Nghĩ gì thế? – Tiếng nói của hắn cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.

_ Không có gì!

Hắn nhíu mày. Không biết nó đang suy nghĩ gì mà cười thế nhỉ? Tại sao lại giấu hắn cơ chứ? Trời ơi! Thật bực mình quá đi. Không được. Nhất định phải tìm cơ hội hỏi cho ra lẽ mới được. Nãy giờ nó mải mê suy nghĩ mà không biết là hắn đã chú ý đến nó từ đầu chí cuối, từng cử chỉ, hành động của nó. Khi nó không nói cho hắn biết suy nghĩ của nó, nó không biết là hắn khó chịu đến mức nào đâu. Thật sự rất khó chịu! ( Anh này ngày càng giống trẻ con nhỉ!

Đúng y như lời chị Yun nói.)

Chẳng mấy chốc chiếc xe đã đổ ngay trên sân trường. Người tài xế cung kính mở cửa xe. Thấy gương mặt quen thuộc mà lâu ngày chưa gặp, các nữ sinh trong trường hớn hở nhanh chóng chạy về phía hắn nhưng chưa chạy được bao nhiêu thì đứng hình, nụ cười vui tươi biến mất khi thấy nó từ xe hắn bước ra. Hắn nắm chặt lấy tay nó, đi qua từng gương mặt từ nãy giờ vẫn đang chuyển đổi đủ màu sắc kia.

Từ trên lầu, bọn kia nhìn qua cửa sổ

_ Chậc…chậc…Xem ra sắp có scandal mới rồi nhỉ! – Kan tặc lưỡi, mỉm cười đầy thích thú

Bọn nó lại thân nhau như xưa, mọi việc lại trở lại như quy luật ban đầu của nó ngoại trừ việc nó và hắn giờ đây đã trở thành 1 cặp và vấn đề về Zan và SanSan. Tuy cô đã vui tươi trở lại, trở về một SanSan như trước đây nhưng đâu đó trong cô vẫn còn ẩn chứa một nỗi đau chưa kịp lành. Dù cho Zan có làm bao nhiêu cách, làm bao nhiêu chuyện thì trong mắt SanSan bây giờ, Zan chẳng khác gì một người dưng. Điều đó làm lòng Zan càng đau đớn và buồn hơn.

Trưa, nhà ăn học viện Kstar

Nó nhíu mày nhìn cái nhà ăn đang ồn như cái chợ. Nó không muốn ăn ở đây! Một phần vì ghét sự ồn ào này, một phần vì nó không muốn khi ăn mà mọi người cứ nhìn chằm chằm nó như sinh vật lạ. Thật khó chịu!

_ Sao hôm nay lại ăn ở đây?

_ Lâu lâu đổi chút không gian cũng vui mà. – Gin thích thú nhìn xung quanh

Hắn mỉm cười, dịu dàng cắt miếng beefsteak cho nhỏ ra rồi đưa qua cho nó

_ Em ăn đi.

Nó gật đầu. Nhìn thấy nó ngoan ngoãn cúi xuống ăn, lòng hắn cũng cảm thấy vui vui. Hắn mỉm cười buâng quơ rồi quay qua ăn phần của mình. Cứ tưởng bữa trưa hôm nay sẽ trôi qua một cách vui vẻ và mau chóng như bao bữa trưa khác nhưng vào lúc gần cuối bữa trưa thì một người mà bọn nó không muốn gặp nhất lúc này lại từ đâu xuất hiện. Bọn nó im lặng nhìn vị khách không mời mà tới đang đứng trước mặt mình.

Không khí bỗng trở nên trầm lặng đến ngột ngạt, từng làn gió nhẹ nhàng lưới qua, lưu giữ lại chút mát mẻ giữa bầu không khí oi bức của bữa trưa.

_ Mình…

- Mai Linh mở lời trước – Mình đến đây không có ý gì đâu. Chỉ là… chỉ là nhờ các bạn giúp mình một chuyện.

_ Hừ! Sau bao nhiêu chuyện, cô tưởng bọn này sẽ giúp cô chắc? – Kan khinh thường nhìn Mai Linh. Cậu không muốn dính líu đến cô ta chút nào…một chút cũng không. Chính cô ta… Chính cô ta đã làm cho Sery của cậu phải chịu bao nhiêu đau khổ ở căn nhà hoang đó, đã phản bội tình bạn mà Sery đã thành thật trao cho cô ta. Không giết cô ta còn may vậy mà giờ đây cô ta lại quay trở lại, cầu xin tha thứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!