Chương 25: Chấp Nhận

Đẩy cửa phòng bệnh bước vào, nó đã thấy hắn đang ngồi trên giường xem một cuốn sách dày, bộ quần áo bằng vải cotton màu trắng nhìn trông thật nhã nhặn và thanh lịch.

_ Hôm nay em đền hơi muộn một chút – Hắn ngẩng lên trên môi nở nụ cười

_ Ừ

- Nó thuận miệng trả lời, cầm bó bách hợp thay vào lọ. – Đang ốm làm việc không tốt đâu.

Hắn sững sờ, tiện tay gắp sách lại để lên bàn, ánh mắt càng rạng ngời hơn

_ Câu nói này của em, anh có thể coi là quan tâm không?

_ …

_ Yun à, là anh quá vội vàng hay là em…

- Hắn khẽ thở dài

_ Anh nghĩ nhiều quá rồi! – Nó đi đến bên giường hắn

_ Thật không? – Hắn nhìn nó, ánh mắt trực diện sáng ngời, anh gượng cười – Bây giờ lòng anh rất tham lam, sợ là ngây cả bản thân anh cũng không kiểm soát nổi.

_ Vậy anh muốn tôi phải làm sao? – Nó thở dài mỉm cười

Lòng tham vô đáy của hắn ngày càng lộ rõ, đôi khi lại giống như một đứa trẻ xấu hổ, ăn nói bẽn lẽn. Trước nay, nó chưa từng biết một Ken cao sang là thế mà lại có lúc yếu mềm, hắn thế này, có nghĩ nó cũng chẳng dám nghĩ tới.

Hắn cười rạng rỡ, lấy tay vén mái tóc đang rũ xuống của nó.

_ Không, em biết không? Em không cần phải làm gì cả, anh sẽ không ép em, cũng không thử thay đổi cuộc sống hay quan niệm của em, con người em hiện giờ đã là 1 món quà đối với anh rồi, chỉ e là lòng tham của con người không có giới hạn. – Hắn ngẩng lên, mắt táo bạo đến mức càn rỡ đó khiến nó dột nhiên thấy hơi lo lắng, đứng thẳng lên nhìn hắn – Anh chỉ hy vọng em có thể đáp lại anh một chút thôi, đừng để anh có cảm giác mình đang độc diễn.

Nói hắn không có ảnh hưởng gì đến nó rõ ràng là đang tự lừa dối, không thể không phủ nhận hắn đã không còn không quan trọng với nó nữa.

_ Bị thương à? Tại sao thế? – Hắn đột nhiên kéo bàn tay trái của nó lại, nhìn vết thương rất sâu trên mua bàn tay của nó với vẻ rất chăm chú và căng thẳng, muốn chạm vào nhưng lại không dám.

Nó muốn giằng tay ra mà không dược, đành để mặc hắn. Mấy ngày nay khiến tiếp xúc với hắn nhiều khiến nó nhận ra hắn luôn khăng khăng, kiên trì về mọi mặt

_ Lúc mua hoa không để ý bị cứa vào.

Ngày trước, mẹ nó ngày nào cũng mua một bó hoa bách hợp về cắm, sau này khi mẹ nó mất, nó cũng tự nuôi dưỡng thói quen này bằng cách thỉnh thoảng mỗi tuần thường mua một bó về cắm. Vết thương này là do hôm nay nó bị chiếc bình thủy tinh cứa vào vì không chú ý trên chiếc bình có một vết sứt.

Hắn đưa mắt về phía lọ hoa bách hợp mới bên cửa sổ, dường như đang suy nghĩ điều gì. Lúc này cô y tá đẩy cửa bước vào

_ Hôm nay cô đến muộn nhỉ!

Cô y tá này tên là Bella, người gốc Pháp nhưng lại định cư ở Việt Nam. Là một y tá rất có kinh nghiệm và người chăm sóc bệnh nhân ở các phòng VIP trong bệnh viện, tuy hơi lớn tuổi nhưng cô luôn khiến người ta có cảm giác trẻ trung và nhiệt tình.

Nó gật đầu, hồi nãy hắn cũng nói vậy nhưng nó khẳng định nó chỉ đến muộn có 45" thôi. ( Ít ghê chị hak! =o=)

_ Ken đợi cháu lâu lắm rồi đó!

Câu nói này khiến nó ngạc nhiên, quay lại nhìn người đang ngồi trên giường bệnh, chỉ thấy hắn cất sách vào chiếc tủ kế bên, thái độ thản nhiên

_ Cứ nghĩ hôm nay em sẽ không đến

_ Hey, người Châu Á tình cảm thật đấy, muộn một tí đã rối ruột rối gan cả lên rồi – Dì Bella cười nói

Dù biết người Pháp lãng mạn, ăn nói lại không kiên nể gì nhưng bị người khác nói như thế thì dù ít hay nhiều cũng thấy mất tự nhiên, nhất thời không biết nói gì, nó nghĩ một lát rồi lên tiếng

_ Cháu ra ngoài đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!