_ Đi ra…Ra ngoài cho tôi!
_ Sansan à…
_ Đi ra! Đồ lừa dối…Đi ra ngay!
Xoảng…Bộp…Cheng…
Tiếng âm thanh hỗn loạn lần lượt vang lên. Hàng loạt các thứ bị ném hướng về phía một chàng trai. Các bác sĩ nhanh chóng đi vào, kìm Sansan lại. Kể từ sau khi biết mình bị lừa dối, chỉ là một món trò chơi trong tay Zan thì mỗi lần nhìn thấy Zan là cô lại nổi cơn khùng lên.
_ Kìm bệnh nhân lại…Y tá! Thuốc an thần…Nhanh lên!
_ Vâng!
Y tá nhanh chóng lấy ra một liều thuốc an thần, kìm chặt tay của Sansan lại, tiêm vào. Không bao lâu sau, cô xụi lơ, chìm vào giấc ngủ. Zan đau lòng, định tiến lại thì một bác sĩ nhanh chóng chặn lại
_ Xin lỗi! Nhưng bệnh nhân cần được nghỉ ngơi, mời cậu ra ngoài.
Zan nhìn bác sĩ rồi lại nhìn Sansan, đau khổ bước ra ngoài.
Ngoài băng đá của bệnh viện, một chàng trai ngồi đó, ôm đầu. Mái tóc rủ xuống che mất khuôn mặt, nhìn rất đáng thương. Một chàng trai khác bỗng từ đâu tiến lại, ngồi xuống, đặt tay lên vai chàng trai kia
_ Sao rồi?
Zan lắc đầu
_ Gin…Tớ phải làm sao bây giờ? Hết rồi…Hết thật rồi…
- Zan ôm chặt đầu mình hơn
_ Hồi nãy tớ với Boo có đi gặp bác sĩ rồi. Họ nói là Sansan đang trong thời gian bị kích động. Họ nói nếu được thì cậu nên tránh đi một thời gian, đợi Sansan qua được thời gian này rồi có chuyện gì nói sau cũng chưa muộn. Bọn mình nghĩ bác sĩ cũng nói đúng. Cậu hãy chịu khó đợi cho Sansan qua thời gian này đi, hãy cho nhau thời gian để làm dịu lại mọi chuyện…
Trong phòng bệnh, Zan đưa tay vuốt nhẹ cái má tái nhợt của Sansan. Giờ đây, cậu thật sự hối hận… rất hối hận. Phải chi…Phải chi ngày đó cậu đừng có lừa gạt tình cảm của Sansan…Đừng có nghĩ ra cái hành động ngu xuẩn đó thì có lẽ giờ đây sẽ không có chuyện này xảy ra. Cậu cuối xuống, hôn nhẹ lên trán Sansan rồi quay người, quyến luyến rời đi. Sansan bỗng mở mắt ra. Cô cảm giác có người nắm lấy tay cô, vuốt má cô, thật nhẹ nhàng và ấm áp. Và hình như còn có một đôi môi dịu dàng hôn lên trán cô nữa.
Không biết là ai nhưng thật lạ là người đó lại mang đến cho cô một cảm giác yên lòng và quen thuộc. Khi tỉnh dậy, không thấy một ai, cảm giác hụt hẫng xâm chiếm lấy cô, giống như cô vừa mất đi thứ gì đó. Từ khóe mắt, một giọt nước mặn chát tuông trào ra, chảy xuống thấm ướt chiếc gối mềm.
……………………………………
Lặng nghe bước chân buồn tênh
Làn mi cay, khóe mắt buồn
Chuyện tình yêu nay đã chợt vụt mất tiếc ột lời xin lỗi
Lòng em đã thôi buồn chưa?
Điều thân quen giờ chợt xa quá!
Anh sẽ chờ, sẽ mãi đợi dẫu em không quay về
Anh sẽ chờ, sẽ mãi đợi dù con tim đang rất đau….
Một lần thôi nhé anh hãy khóc đi!
Để biết con tim mình đã cố giắng quá nhiều
Phải tập cho quên ngày tháng bên nhau
Tập cố quên anh dù vẫn muốn anh về bên anh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!