Cộp…Cộp…Cộp
Tiếng bước chân nặng trình trịch vọng lại trên hành lang lạnh lẽo của bệnh viện. Bức tường trắng toát trước mặt như trải dài vô tận.
Không biết tại sao nó lại cảm thấy tường hai bên hành lang mỗi lúc một khép kín lại, không khí càng lúc càng loãng ra, đầu óc nó lâng lâng như ở trên mây…
Thịch…Thịch…Thịch…
Tim nó đập loạng nhịp, nghe cũng nặng nề như tiếng bước chân…
Nó cắm cúi bước sau chị y tá, chầm chậm đi dọc theo dãi hành lang dài tít tắp. Trên gương mặt thanh tú, hai hàng lông mày của nó nhíu lại, mùi thuốc khử trùng của bệnh viện làm nó khó chịu vô cùng. Nó rất ghét…vô cùng ghét…cái mùi này làm cho nó nhớ lại cái ngày mẹ nó mất.
Trong mắt nó dần hiện ra những dáng người quen thuộc. Họ đứng chôn chân ở phía cuối dãy hành lang, ai nấy đều lặng thin.
_ Boo…Sery…Sansan…
- Khó khăn lắm giọng của nó mới bật ra khỏi họng, nghe rất yếu ớt
_ Yun à…
- Sery không thốt ra được lời nào sau khi gọi tên nó. Nó thấy Sery rưng rưng nước mắt.
Tim nó đột nhiên như bị ai đó bóp nghẹn.
_ Gin…Kan…Zan…Các cậu sao thế?
Zan mặt mày thất thần dưa lưng vào vách tường trắng xóa. Zan đờ đẫn ngước đầu lênnhìn nó, chẳng nói chẳng rằng.
_ Cậu ấy đang nằm trong đó, em vào đi…
- Chị y tá quay người lại nhìn nó, chỉ vào cánh cửa màu xám lạnh lẽo trước mặt, khe khẽ nói
_ Dạ? – Nó tròn mắt ngạc nhiên
_ Yun…
- Boo nghẹn ngào nói không ra tiếng – Ken…Cậu ấy…mất rồi.
_ Gì cơ? Cậu đang nói cái gì thế hả?
_ Yun à! Ken…Thật sự…Cậu ấy…
- Sansan nước mắt nước mũi giàn giụa
Uỳnh!
Kan đấm mạnh vào bước tường, bức tường rung lên. Lúc đó, nó bỗng thấy đầu mình bị chấn động đến nỗi ù đi, dường như không còn chút cảm giác. Nó ngước nhìn cánh cửa ở phía cuối tường. Cánh cửa ấy giống như một cái hố đen sâu hoắm, hút hết sức lực của nó vào đó…
Nó liêu xiêu bước đến trước cánh cửa. Chần chừ không mở. Hắn không thể chết được…Hắn chưa có câu trả lời của nó mà…Tại sao lại dám chết đi như thế chứ? Đúng vậy! Hắn không thể chết…Chắc chắn thế…Mọi người đang lừa gạt nó thôi. Nó tự nói với lòng mình như thế nhưng…Khi bàn tay ấy giơ lên mở toang cánh cửa ấy…Nó thấy tay mình run rẩy…
Tại sao cả người nó cứ rung lên bần bật thế này?
Cánh cửa…Cuối cùng cũng được mở ra. Căn phòng màu trắng dần hiện ra trong mắt nó. Căn phòng rộng rãi và yên tĩnh đến đáng sợ. Trong phòng, chỉ có một chiếc giường trắng xóa, bên trên phù một tấm chăn trắng tinh, ở dưới tấm chăn ấy dường như có một người đang nằm bất động…
Nó bước lại vươn tay định vén tấm chăn lên nhưng bỗng sững lại…. nó thấy tay mình không còn sức lực nào nữa.
Nó nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu.
Soạt!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!