Chương 22: Ken!!!

Nhìn dáng vẻ gục ngã của Sansan, Mai Linh cười rồi lướt qua bọn hắn, tới chiếc xe đẩy, tiếp tục một cuộc vui mang tên " hành hạ" của mình. Cô ta cầm lấy một chiếc roi tiến về phía nó rồi quay lại nhìn hắn mỉm cười. Hắn cười đáp lại như hiểu ý.

Không ai biết được rằng giây phút Mai Linh lướt qua, hắn bỗng cảm thấy có gì đó hơi bén, mành và nhọn rơi vào tay hắn. Và cũng không ai để ý rằng chiếc lưỡi lam trên xe đẩy đã biến mất từ lúc nào

Mai Linh cầm chiếc roi bước về phía nó thì một bàn tay khác đã cướp mất chiếc roi trên tay cô. Cô nuốt khan, hoảng sợ quay đầu lại thì thấy chiếc roi đã nằm sẵn trên tay Mai Vy mà lắc lư qua lại trước mặt cô.

_ Chị à, chị…

_ Để chị làm cho, từ nãy đến giờ chắc em cũng mệt rồi. Về ghế nghỉ ngơi đi.

_ Nhưng mà chị ơi, làm thế sao được ạ? Tay chị sẽ bẩn mất thôi. Hay là để em…

_ Chị bảo là về ghế ngồi. MAU! – Mai Vy quát, trừng mắt nhìn đứa em gái.

Xung quay vang lên tiếng cười khe khẽ của Vi Như và Thụy An. Thật ra, hai ả ta không ai ưa gì Mai Linh cả. Vì là em gái của Mai Vy nên Mai Linh luôn được chiều chuộng, muốn làm gì cũng được. Dù cho làm sai thì cũng chẳng bị phạt hay la mắng dù chỉ là một chút. Chỉ riêng điều này thôi, đối với Vi Như và Thụy An là một sự bất công vô hạn. Nhưng giờ phút này đây, khi nhìn thấy Mai Vy quát Mai Linh làm cho hai ả ta cảm thấy thỏa mãn hơn bao giờ hết.

_ Hừ, thì ra hai chị em cô cũng có lúc cãi nhau nhỉ?

Giọng nói mỉa mai của nó cất lên làm cho Mai Vy nhanh chóng tức điên lên.

_ Cô nói cái gì? Nói lại một lần nữa xem…

_ Hừ, cô tưởng là tôi không dám nói sao? Tôi nói là hai chị em bọn cô cãi nhau thật là buồn cười hết sức!

Vụt….

Tiếng roi quất xuống. Cánh tay của nó liền cảm thấy một chuỗi đau đớn không tả nỗi

_ A…

Thân thể mềm mại sau có thể chịu nổi sự hành hạ như vậy. Cơn đau còn chưa dứt thì một cơn đau khác lại ập đến. Lần này thì vết roi trúng vào một bên má nó. Yun cảm thấy cả người đau đến chết lặng, cảm giác đau đớn nhanh chóng lan ra khắp toàn thân. Chiếc roi quật mạnh đến nỗi nó muốn tránh mà tránh cũng không kịp. Thật không thể tưởng tượng nổi. Tất cả trước mắt nó như hóa thành hư ảo, chỉ còn lưu lại nổi đau đớn khôn cùng, còn có… Nó đã cảm nhận được mùi máu tanh vương trong hơi thở.

Cho dù vậy, nước mắt cũng không hề rơi xuống.

_ Nói lại lần nữa xem.

Nó khó nhọc ngước lên nhìn Mai Vy. Cô ta bây giờ không khác gì một phù thủy độc ác. Hốc mắt đỏ rực, bàn tay nắm chặt cây roi, gân xanh nổi lên.

_ Có bản lĩnh thì thử đánh chết tôi xem.

Yun khó nhọc nói từng lời, giong nói không chút cảm xúc

_ Được là cô nói đó.

Bàn tay Mai Vy cơ hồ phát run, trong chớp mắt, cô ta vung dây roi lên lần nữa. Nó chậm rãi nhắm mắt lại. Khi nó chuẩn bị nhận thêm một hồi đau đớn thì mơ hồ nhge thấy có tiếng ghế ngã. Ngay sau đó, cả người nó được kéo vào một lồng ngực ấm áp tràn ngập mùi bạc hà thoang thoảng cùng với mùi rờn rợn của bóng tối. Đôi cánh tay rắn chắc ôm lấy người nó, cả người đè xuống che chắn cho nó.

Sau đó à tiếng dây lưng quật lên quần áo đầy lạnh lùng.

Vẫn chìm trong đau đớn, nó mơ hồ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Gương mặt đó tràn ngập sự lo ; ắng cùng khẩn trương. Là gương mặt của hắn. Thì ra, hắn đã chịu thay nàng một roi vì nó nhìn thấy áo của hắn bị xé rách, mùi hương bạc hà hòa lẫn với mùi của máu tanh len vào trong hơi thở của nàng. Nó muốn giơ tay vuốt ve gương mặt này nhưng cánh tay lại đau buốt, nhấc lên không nổi.

_ Các người…các người…

Mai Vy hoảng hốt nhìn hắn với vẻ mặt không thể tin được. Hắn đang bị trói cơ mà, sao có thể… Quay lại đằng sau thì Gin, Zan và Kan đã cởi trói bởi một thằng con trai có vẻ mặt trẻ con. Còn Mai Vy, Thụy An và Vi Như đã bị một đám lạ mặt dánh ngất Nó mỉm cười. Cuối cùng em cũng đến rồi, Bảo. Hắn cởi trói, đỡ nó ngồi dậy, để cho đầu nó dựa vào mình. Ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn về phía Mai Vy

_ Ngạc nhiên lắm sao?

_ Các người…

_ Cô tốt nhất nên chịu đầu hàng đi. Nơi này đã bị bọn tôi bao vây cả rồi. – Bảo lạnh lùng nhìn Mai Linh nói

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!