Chương 21: Sáng Tỏ

Tiếng mở cửa kho làm bọn nó giật mình, vội vàng nhắm mắt lại.

Cộp…cộp…cộp…

Nhiều tiếng giay vang lên, ngày càng gan hơn . Tim bọn nó còn đập mạnh

_ Đã bảo dùng ít thuốc thôi mà em không nghe, đến giờ nó vẫn chưa tỉnh lại là sao? – Một giọng nữ cộc cằn mang lên, hình như là của Mai Vy

Mai Linh lí nhí nói:

_ Em xin lỗi.

_ Bỏ đi! – Mai Vy đáp lại cộc lốc

Bọn Mai Vy quan sát bọn nó nằm dưới sàn nhà một lúc. Khóe môi nhếch lên đầy thích thú rồi hất đầu về phia bon áo đen

Ào…

Một dòng nước lạnh đổ lên người tụi nó. Nó bật dậy, trừng mắt nhìn bọn Mai Vỵ đang ngồi thích thú nhìn cảnh tượng trước mặt, từng giọt nước vương trên mái tóc mềm nhỏ xuống. Thấy bọn nó tỉnh, Mai Linh đứng dậy cười nham nhở:

_ Các cô công chúa của tôi, tỉnh rồi sao?

Nó khinh bỉ nhìn bọn Mai Vy. Boo, Sansan thì ngạc nhiên nhìn Mai Linh đang đứng kế bên Mai Vy, trông có vẻ rất thân thiết. Tuy vậy, ngạc nhiên hơn cả vẫn chính là Sery.

_ Cảm thấy sao… khi bị bạn bè phản bội? Đau đớn không? Thất vọng không? Hụt hẫng không? – Mai Linh giễu cợt nhìn Sery

Sery im lặng

_ Bọn cô…

- Boo hướng mắt về phía Mai Linh, lắp bắp – là đồng bọn!

_ Haha… đúng vậy! Oi nhin ve mat cua co lam toi mac cuoi qua! Xin giới thiệu, đây chính là…. Em gái của tôi! – Mai Vy cười thích thú nói

Mặt bọn nó tái nhợt. Chết tiệt! Boo nghiến răng. Đáng lẽ từ khi nghe cái tên " Mai Linh" này, cô đã phải nghĩ ngay đến chuyện này mới phải. Cô thật là quá lơ là rồi. Nó vẫn giữ nguyên vẻ mặt, không lộ ra bất cứ cảm xúc nào.

_ Không ngờ tới phải không? Đúng là không ngờ tới. Hu… Tôi không ngờ lừa bọn cô lại dễ như vậy đấy. Lúc đầu tôi còn tưởng khó lắm cơ! – Mai Linh bước đến, khinh khi nhìn bọn nó

_ Tại sao? Tất cả cái gì của các cô đều hơn bọn tôi. Tại sao lúc nào bọn cô cũng là tâm điểm chú ý còn bọn tôi thì không? Tại sao lúc nào bọn cô cũng hơn bọn tôi, lúc nào cũng muốn tranh giành tất cả mọi thứ của bọn tôi, từ tiền tài, địa vị cho đến người con trai bọn tôi yêu?

_ Hình như cô suy nghĩ hơi nhiều rồi, bọn tôi không có ý tranh giành với ai cả.

_ Thôi đi Boo, với bọn này không cần phải giải thích làm gì? Trong mắt bọn hõ cũng như nhau cả thôi.

_ Bắt bọn tôi ……. đến đây…… làm gì? – Mot giong noi trong veo cat len

_ Một câu hỏi hay đấy, cô bạn của tôi! Tôi sẽ bắt các cô trả giá vì những gì các cô đã gây ra cho bọn tôi! – Mai Vy đứng dậy rít qua kẽ răng, bóp chặt cằm của nó – nguoi moi vua len tieng.

Nó lắc đầu, cố thoát khỏi bàn tay được sơn vẽ rất đẹp của Mai Linh.

_ Chị Linh, phải xử lý mấy cô ả thế nào đây? – Thụy An đứng kế bên, hỏi

Mai Linh cười, vỗ tay hai cái. Bọn áo đen nhanh chóng đem lên bốn chiếc ghế. Theo sau là một xe đẩy với đầy đủ dụng cụ dùng để hành hạ con người: dao, kéo, lưỡi lam… và còn mấy cái thùng nước ở phía dưới nữa. Mai Vy bước đến gần xe, lấy ra một con dao Thái Lan sắt bén.

_ Sao? Các cô nhìn chằm chằm gì chứ? Thả lỏng người đi nào!

Mai Vy nhìn một lượt bọn nó rồi dừng lại tại một khuôn mặt đang cười giễu cợt. Cô ta từng bước từng bước tiến lại phía Boo, bàn tay ghê tởm vuốt lên làn da mịn màng.

_ Mịn thật! Nhưng càng mịn, tôi càng muốn phá hủy nó. – Mai Vy nắm chặt cằm của Boo. Trong một khoảnh khắc, mũi dao vừa chạm vào da thịt mịn màng kia thì một tiếng hét vang lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!