Chương 20: Chinh thuc theo duoi

Nó bước vào trường với 1 tâm trạng vô cùng vô cùng tồi tệ. Những lời nói của hắn tối hôm qua cứ như mọc rễ sâu trong lòng nó.

" … Anh yêu em"

Ôi trời!!! Nó đang suy nghĩ cái gì thế này? Nó vỗ nhẹ vào đầu.

_ Cậu sao thế Yun? – Boo nhìn nó bằng 1 cặp mắt khó hiểu

_ Có…sao đâu! Bình thường mà!!! Hờ hờ…

- Nó cười khan hai tiếng, bối rối nhìn Boo

_ Ế… Chắc chắn là có chuyện gì rồi nèk! – Boo dài giọng nói

_ A! Ken! – Gin hét lên, vẫy tay gọi hắn vừa bước vào lớp

Hắn bước về phía tụi nó. Vẫn vẻ kiêu ngạo như mọi khi, nhưng dường như hôm nay không còn là vẻ lạnh đảm như mọi khi nữa mà thay vào đó là một vẻ ấm áp như mùa xuân, nóng rực còn hơn cả mùa hè nữa! ( E hèm! Nói quá tác giả uj! =.=" )

_ Chào mọi người! Buổi sáng tốt lành!

_ Chà chà! Hôm nay tươi dữ ta!

_ Bình thường thôi! – Hắn cười cười, ngồi xuống cạnh nó. Theo phản xạ, nó nhích ra một chút. Trong đầu nó hiện giờ là một dãy các cảnh báo: Tránh xa! Tránh xa hắn! Càng xa càng tốt!

_ Bình thường? Bình thường quá ha! Sẵn đây thông báo ọi người biết luôn… Ken nhà ta đang yêu đấy! – Gin bí hiểm, thì thầm nói

_ Hả? Yêu? Yêu ai? – Bọn kia đồng thanh hét toáng lên

_ Còn ai vào xóm này nữa? – Gin lén lút chỉ chỉ tay về phía Yun

Bọn kia nhìn theo ngón tay Gin. Đứa nào đứa nấy cũng đứng hình, mắt chữ A, miệng chữ O, cơ hồ có thể nhét luôn cả 1 quả trứng vào ấy chứ!

_ Ây da! Lại sắp có nhiều bạn nữ sinh tội nghiệp thắt cổ tự tử nữa cho coi! – Kan cười nói

_ Này! Anh đang nói cái gì thế hả? – Sery nhéo Kan 1 cái rõ đau! Cho chừa cái tật… ( Có thế chứ! Sery mà lị…)

_ Thật hả Ken? – Sansan ngạc nhiên nhìn hắn hỏi

_ À thì…

- Hắn nhìn sang nó

Dường như cảm nhận được cái nhìn nóng bỏng của hắn, nó bỗng có cảm giác bối rối, cố gắng dấu đi vào trong đôi mắt lạnh lùng của mình, đi về chỗ ngồi, không thèm đếm xỉa đến tụi nó. Hắn nhìn bọn kia cười khổ, nhún vai rồi trở về chỗ của mình. Suốt buổi học, nó cứ ho khan suốt. Hắn xót xa nhìn nó, có lẽ nó đã bị cảm rồi! Không biết đã uống thuốc chưa nhỉ? Có nhiều lần hắn hỏi nhưng nó lờ hắn đi, nằm gục xuống bàn, che miệng ho từng tiếng đến mức khan cổ họng. Hắn đau khổ nhìn nó.

Sự quan tâm của hắn làm cho nó chán ghét đến thế sao?

Giờ nghỉ trưa cũng đến. Như thường lệ, bọn nó tập trung ngồi ăn trưa chung với Mai Linh dưới gốc cây. Bọn kia không bỏ lỡ, lại lôi cái chuyện hồi sáng ra kể cho Mai Linh nghe. Chơi chung với bọn kia đến tận giờ này, phút này, giây này, chúng ta mới biết được bọn này có tật nhiều chuyện. Mai Linh nghe xong tin tức động trời này thì cằm muốn rớt xuống đất luôn! May mà Sery đỡ kịp chứ không thôi là tiêu luôn rồi.

Hắn và nó ngồi đó, đứng hình nghe tụi kiaq buôn dưa bán lê, thật sự không nói được tiếng nào luôn. Sau một hồi dưa cải lẫn lộn, bọn nó quyết định tối nay đi bar vì cái event mới mẻ này.

Tại bar

_ Dzô…

- Bọn nó hét lên

_ Tuy Yun không chấp nhận nhưng mà cũng chúc mừng Ken đã dũng cảm tỉnh tò với Yun nhak! – Mai Linh cười nói

_ Đúng đó! – Sansan phụ họa theo – Yun àk! Mình nghĩ là Ken cũng là 1 người tốt, hay là cậu chấp nhận đi Yun!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!