Chương 19: To Tinh

Biệt thự FAMILY

Hắn ngồi trên sofa, một tay vác lên thành ghế, một tay nghịch nghịch ly rượu. Nhìn là bình thản thế đấy nhưng cả người đều phát ra ám khí làm ấy cô người hầu đang làm việc xung quanh đổ mồ hôi lạnh, trên đầu là một dấu chấm hỏi to đùng.

***

1 tiếng trước

RẦM....

Cánh cửa bị mở toang, một người con trai bước vào. Mấy cô người hầu lúc trước với ánh mắt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì 2 giây sau, ánh mắt ấy lại biến thành 2 hình trái tim to đùng. Ôi mẹ ơi! Đẹp trai qu…quá…( Mấy chị này mê trai ghê! ^^)

_ Xin chào! Tôi là quản gia ở đây. Xin hỏi… Cậu có chuyện gì không ạ? – Bác quản gia từ trong bếp bước ra, cúi đầu hỏi

_ À! Cũng không có gì ạ. Chỉ là cháu nghe Yun bị bệnh nên muốn đến thăm. Cháu là bạn của Yun. Không biết Yun đâu rồi ạ? – Hắn lễ phép nói, ánh mắt liếc nhìn lên lầu.

Phía sau, một cô người hầu bỗng nhiên bịt mũi lại. Cô ấy bị… chảy máu mũi!

_ Mày có sao không? – Cô bạn đứng kế bên hỏi

_ Anh ấy cool quá mày ơi! – Cô lắc đầu nói rồi chạy vụt vào nhà vệ sinh

Bác quản gia nhíu mày nhìn đám người hầu phía sau, gương mặt đầy cảnh cáo như muốn nói: Chút nữa mấy cô sẽ chết chắc với tôi.

_ Thưa chắc cậu nhằm lẫn gì rồi! Cô chủ nhà chúng tôi không có bị bệnh.

_ Sao ạ? – Hắn thoáng ngạc nhiên – Vậy cho cháu gặp cô ấy 1 chút được không ạ?

_ Thật xin lỗi! Cô chủ hôm nay có công chuyện nên đi ra ngoài rồi. Cậu ngồi ở đây đợi hay là…

_ Cháu sẽ đợi! – Hắn cắt ngang lời của bác quản gia

_ Vâng – Bác quản gia cười nói – À mà cậu có thể giúp tôi 1 chuyện được không? Cậu có thể giúp tôi trông nhà 1 chút được không? Tôi có việc ra ngoài cùng mấy cô người hầu bây giờ.

_ Được ạ! – Hắn gật đầu

_ A Cám ơn cậu. – Bác quản gia vui mừng nói

- Cậu ngồi chơi đi. Có cần gì thì cậu cứ nói với người hầu đi nhé. Họ sẽ giúp cậu!

Hắn cười gật đầu. Bác quản gia quay lại dặn dò các cô người hầu đôi điều rồi cùng một cô người hầu khác đi ra ngoài.

***

Đó…Chuyện là như vậy đó! Hắn giờ đây giống như một quả boom nổ chậm, không biết đi nào mới nổ khiến cho bọn cô lo sợ vô cùng. Mấy cô người hầu thở dài nhìn hắn đầy thương tiếc rồi cầm đồ dọn dẹp về khu nhà ở của mình. Hắn ngồi đó, không để ý đến những gì xung quanh, trong đầu hắn giờ đây chỉ là 1 nỗi hận thù sâu đậm đối với bọn kia. Hừ! Cái bọn con nít ranh kia… Dám lừa tôi à…Các ngươi chết chắc rồi.

Hắn nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ. ( Ôi… Rõ ràng là thích thấy mồ mà còn làm bộ!)

Cạch…

Có tiếng mở cửa, chắc là nó về. Hắn nhìn về phía cửa. Quả nhiên …. Nó lê từng bước bước vào nhà, cả người ướt sũng. Bỗng giác quan thứ 6 bảo nó rằng có 1 ánh mắt đang nhìn nó, nó quay đầu lại. Hắn đang ngồi trên sofa, nhíu mày nhìn nó. Hai ánh mắt chạm nhau…. Một đôi mắt màu cà phê đặc… Một đôi mắt màu nâu khói trong veo…nhìn nhau thật lâu.

_ Anh…Sao anh lại ở đây? – Nó thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy hắn ở đây. Vì sao hắn vào đây được? Là bác quản gia đã cho hắn vào sao? Nó ôm một bụng đầy nghi vấn

Hắn không trả lời, cởi cái áo khoác ra choàng vào người nó, mỉm cười

_ Ngạc nhiên lắm sao? Tại vì tôi nghe Boo nói là em bị bệnh nên mới sang đây xem thế nào, ai ngờ lại bị lừa. Nhưng xem ra bây giờ bệnh thật rồi đấy.

Hắn nhìn đôi vai gầy lạnh buốt đang run lên từng đợt của nó, nhíu mày ôm nó vào lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!