Chương 18: Trở Về Với Mẹ

Tình cảm ấy… bắt đầu từ khi nào nhỉ?

Khi nó băng bó vết thương cho hắn?

Khi nó bước ra với chiếc áo sơ mi trắng, mái tóc mượt xoăn nhẹ xõa xuống… như 1 thiên thần từ trên trời lạc xuống trần gian, làm cho trái tim hắn lạc nhịp?

Khi những ngón tay dịu dàng ấy khẽ víu lấy áo hắn trong cuộc kiểm tra lòng can đảm của trường?

Khi bàn tay ấy ôm lấy hắn… hay những giọt nước mắt ấy lăn dài trên má… làm ướt chiếc áo sơ mi của hắn?

Hắn không rõ… Nhưng giờ đây con tim hắn đã rõ ràng 1 điều: Hắn muốn người con gái ấy được vui vẻ!

Là tình yêu sao?... Có lẽ!

Haizz! Hắn khẽ thở dài! Thật là rối quá đi! Hắn đặt tay lên trán. Xem ra đêm nay sẽ dài đây.

…………………

6.30 A.M, biệt thự FAMILY

Nó đã thức dậy từ sớm. Thật sự thì nó chẳng ngủ được chút nào. Vì ngày hôm nay! Cái ngày định mệnh đã thay đổi toàn bộ cuộc đời của nó. Mặc vào một chiếc váy chiếc eo màu thiên thanh, buộc ái tóc dài lên. Nhìn khung ảnh trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, nó mỉm cười bước ra khỏi phòng. Bác quản gia đã đứng chờ sẵn cùng các cô hầu gái, trên tay là 1 giỏ hoa quả.

_ Cô chủ đi cẩn thận!

_ Vâng.

Nó mỉm cười nhận lấy giỏ hoa quả rồi bước lên xe, lái đi. Đến ngã tư, nó dừng lại tại một tiệm hoa, mua một bó hoa ly rất đẹp. Chiếc xe nhanh chóng vun vút trên đường, chạy theo hướng ra ngoại ô. Không bao lấu sau, một hoa viên dần dần hiện ra trước mặt nó. Hoa viên rất đẹp được bao bọc bởi hàng rào màu trắng, những con đường mòn lát sỏi trắng tinh. Ở đây trồng đủ các loại hoa, thi nhau khoe sắc. Những bụi hoa hồng đỏ nổi bật hay những bông ly tinh khiết, tỏa hương thơm ngát.

Nó mở cửa dần theo lối mòn đi vào trong. Đằng xa xa kia, bên cạnh cái cây to, tàn lá che rợp bóng mát kia là 1 ngôi mộ có một cây thánh giá bên trên – MARIA TRỊNH KHẢ HÂN.

Đặt bó hoa và giỏ trái cây lên mộ, nó quỳ xuống, khoanh hai tay lại, cúi đầu:

_ Mẹ! – Nó tha thiết gọi – Con gái bất hiếu, không đến thăm mẹ. Xin mẹ đừng giận con!

Đúng vậy! Đây chính là mộ của mẹ nó – Người yêu thương nó nhất trên đời! Vào ngày này, mẹ nó đã ra đi mãi mãi, bỏ nó ở tại nơi này cô đơn 1 mình! Nó ngẩng đầu lên, mở mắt ra thì thấy trên mộ đã có thêm 3 bó hoa khác nữa. Nó đứng dậy, quay người lại thì thấy 3 đứa bạn của nó đã đứng đằng sau, trầm lặng nhìn mẹ nó.

_ Các cậu tới rồi à? Tớ không ngờ là các cậu nhớ ngày này đấy nhé! – Nó mỉm cười

_ Ukm. Lúc còn sống, mẹ cậu đối xử rất tốt với bọn tớ! Ngày hôm nay quan trọng như vậy, sao bọn tớ có thể quên được chứ! – Boo nói – Huống hồ gì bọn mình cũng lâu rồi không đến thăm mẹ cậu.

Đúng là đã lâu thật rồi nhỉ! Thực ra, từ khi mẹ mất, số lần nó đến thăm mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đa phần đều là bác quản gia đến. Một phần là vì việc học, một phần là Daddy của nó không cho đi vì sợ sẽ chạm vào những ký ức đau buồn đó. Daddy nó cũng vậy, cũng rất ít khi đến đây. Nhiều khi, nó thấy Daddy của nó ngồi trong thư phòng cầm tấm ảnh của mẹ nó trên tay, ngón tay ông đau buồn vuốt ve tấm ảnh. Lúc đó, nó không biết làm gì, chỉ có thể trốn trong phòng lặng lẽ khóc.

Nó đang miên man theo những dòng suy nghĩ thì giọng nói tíu tít của 3 đứa kia làm cho nó bừng tỉnh. Nó nhìn 3 đứa kia, mỉm cười. Thật may vì còn có ba đứa nhí nhố kia làm cho cuộc sống của nó bớt cô độc hơn. Vừa nghĩ, nó vừa cùng mấy đứa kia dọn sạch mộ ẹ nó, miệng nó bất giác nở một nụ cười thật tươi. Hí hoái một hồi, cuối cùng bọn nó cũng dọn xong.

_ Cám ơn tụi bây nhak!

_ Ukm. Có gì đâu. – Sery nói

_ Thôi được rồi. Tụi bây về đi. Tớ ở đây thêm một chút nữa.

_ Ukm. Nhớ về sớm nha Yun. Nghe nói hôm nay trời mưa đó!

Nó cười gật đầu nhìn bọn kia xoay người, đi ra. Lần nào về đây thăm mẹ, nó cũng ngồi đi nói chuyện với mẹ thật lâu. Nó cười gượng, ngồi xuống tựa mình vào phần mộ.

………….

Học viện Kstar, nhà ăn

Không khí nhà ăn hôm nay bỗng dưng nhốn nháo cả lên vì các cô nữ sinh. Tại sao ư? Một lý do đơn giản thôi! Vì hôm nay bọn hắn ăn trưa ở nhà ăn. Và còn 1 lý do khác là hôm nay bọn nó không đi học Þ Mấy cô nàng nữ sinh kia có thể nhởn nhơ vui vẻ với mấy hoàng tử của mình mà không sợ bị cho là kẻ phá đám. Đối với nữ sinh toàn trường nói chung và nữ sinh 10A1 nói riêng thì hôm nay là một ngày đẹp trời dù cho trời nắng gắt 36° nhưng còn đối với bọn hắn thì hôm nay là một ngày……… vô cùng u ám.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!