Chương 15: Chè Hé

Từ sau cái giấc mơ hôm qua, nó như người khác vậy. Buổi sáng đánh răng thì nhầm bàn chải của hắn, lúc ăn thì quên gắp thức ăn, còn lơ đãng cầm nhầm ly nước của Boo nữa chứ,…Tóm lại, những hành động của nó đã khiến mọi người trong vòng bán kính mười tám dặm xung quanh đúc kết lại rằng: Yun hôm nay khá bất thường!

Cái tâm trạng như người mất hồn của nó kéo dài từ sáng, trưa, đến lúc ăn cơm chiều vẫn chưa có chuyển biến nào. Hắn nhìn nó khó hiểu. Hắn biết có thể là vì cơn ác mộng hôm qua nhưng cái ác mộng đó là gì mà có thể làm cho nó trở ra như vậy? Hắn ngồi trên ghế sofa suy nghĩ, mắt thì vẫn nhìn nó đang ngồi thẫn thờ trên giường, bất động nhìn xoáy ra ngoài cửa sổ, như nhìn xuyên qua khung cửa, bay đến 1 không gian bất tận vô hình…

Kính kong…kính kong…kính kong....

Chuông cửa vang lên. Thấy nó vẫn ngồi thẫn thờ, hắn thở dài đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, bọn kia ùa vào làm hắn trở tay không kịp.

_ Yun! Đi chơi thôi! – Sansan hào hứng nói

_ Hả? – Nó giật mình nhìn Sansan

_ Đi chơi thôi. Ở trong phòng chán lắm. Đi thôi nào! – Sansan vừa nói vừa kéo nó ra ngoài, Sery nhanh tay lấy áo cho nó, Boo thì nhận trách nhiệm mở cửa phòng. Còn hắn cũng bị Zan, Kan và Gin lôi ra ngoài theo.

………………

Xe taxi đã đợi trước cửa khách sạn, bọn nó kéo nó và hắn lên xe. Xe từ từ lên dốc, chạy về phía hồ Xuân Hương.

_ Ở đây mát quá àk! Mà tụi mình tới đây chi zậy?

_ Suỵt – Kan đưa tay lên miệng Sery ý bảo im lặng rồi chỉ tay về phía bên kia đường.

Sery nhíu mày nhìn theo phía ngón tay Kan

_ Ak! Xe đạp đôi!

_ Muốn chạy thử không? – Kan tinh nghịch hỏi

Sery hớn hở. Như 1 đứa con nít, Sery gật gật cái đầu. Kan cười nắm tay Sery đi qua bên kia. Zan và Sansan cũng không kém gì, lãng mạn đi dạo quanh hồ. Gin và Boo thì lại sáp vào mấy xe bán đồ chiên bên phía công viên đối diện. Hai người này trong đầu chỉ biết có ăn và ăn thôi. Nó đứng, tay vịn lang can thành hồ ngắm nhìn hồ Xuân Hương rộng lớn. Chiều tà, những ánh nắng nhuộm đỏ cả 1 vùng mặt nước hồ phẳng lặng, đôi khi có những cơn gió nhẹ thổi qua làm mặt hồ dao động.

Mái tóc dài của nó tung bay vui đùa với những cơn gió mùa đông se se lạnh kia. Một đôi chân bước tới.

_ Thật buồn. Phải vậy không? – Nó vẫn nhìn mặt hồ phẳng lặng

_ Cái gì buồn? – Hắn nhíu mày nhìn nó khó hiểu.

_ Mặt hồ ấy. Màu đỏ đó…thật khiến người ta có cảm giác đau lòng. Không biết chừng nào ta mới không thể nhìn thấy màu đỏ của những chiều trời lặng nữa nhỉ?

_ Chắc là chúng ta sẽ phải nhìn nó…mãi mãi đấy! – Hắn trầm tư nhìn mặt hồ đỏ rực

_ Mãi mãi sao?.... – Nó mỉm cười. Hàng mi dài cụp xuống, miệng vẫn mấp máy nhugn7 không thành tiếng. – Không đâu…. Chết chính là cách giải thoát tốt nhất…

Bỗng nó thấy gấu áo mình bị kéo nhẹ. Nó nhìn xuống. Là 1 cậu bé mũm mỉm khoảng 2-3 tuổi, tóc hơi xoăn đứng kế bên nó, bàn tay nhỏ kéo nhẹ gấu áo nó. Đôi mắt tròn xoe nhìn nó. Nó ngồi xuống, mỉm cười, véo nhẹ cái má ửng hồng của cậu bé

_ Xin chào cậu bé. Ăn kẹo không? Chị cho em nhé!

Không biết từ đâu, nó lấy ra 2 cây kẹo chupa chup. Cậu bé nhìn thấy kẹo thì hớn hở, mở to mắt cười tươi

_ Kẹo…kẹo…

Cậu bé vừa bập bẹ nói, vừa quơ bàn tay nhỏ xíu lấy 2 cây kẹo trên tay nó. Nó mỉm cười đưa kẹo cho cậu.

_ Mẹ em đâu?

Nghe tới mẹ, cậu bé nhìn xung quanh. Đôi mắt to tròn bắt đầu ươn ướt.

_ Chắc em bị lạc mẹ rồi. Chúng ta sẽ đi tìm mẹ cho cậu bé chứ? – Hắn từ đằng sau bước tới xoa xoa đầu cậu bé nói

Nó gật đầu rồi dắt tay cậu bé đi tìm mẹ. Đi được 1 hồi thì bỗng cậu bé hét lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!