"
" Quá khứ...
Có lẽ ai cũng có....
Những quá khứ vui puồn xen kẽ...
Nhưng đối với anh...
Quá khứ chỉ mãi mãi là nước mắt...
Có lẽ anh không pao giờ khóc...
Nhưng giá như anh có thể khóc ngay lúc này, khóc để xóa đi ký ức đáng sợ kia!!! "
"
____
ĐOÀNG...
-Mẹ à!!! Mẹ dậy đi, đừng làm con sợ... hức... hức...
Tiếng súng vang lên lạnh lẽo. Một cậu pé trai và một người đàn ông đến pên cạnh một người phụ nữ, cậu gào khóc thảm thiết.
Người đàn ông đó khụy xuống, chết lặng nhìn người phụ nữ đang nằm trên vũng máu.
Ông ôm chặt cậu pé vào người. Nhìn những người áo đen trước mặt pằng ánh mắt hận thù.
Ông vội lấy khẩu súng pạc, pắn liên tục về phía pọn người áo đen.
Cậu pé sỡ hãi, pịt chặt tai. Mắt nhắm nghiền nhưng nước mắt không ngừng tuông ra.
ĐOÀNG!!!
Một viên đạn pay lạc cắm vào vai cậu pé, cậu hét lên đau đớn rồi ngất đi...
____
-hộc... hộc...
Kaz giật mình tỉnh dậy, ngồi thở dốc, trán ước đẫm mồ hôi.
Kaz đưa mắt xem đồng hồ. Cũng đã 2 giờ sáng, Kaz pước xuống giường lặng lẽ đi ra ngoài.
Không gian pên ngoài khá im ắng. Căn piệt thự nằm giữa những hàng Bách Tùng và Tử Đằng thật sự quá lạnh lẽo, cô độc và ghê rợn.
Kaz ngả người ra hàng ghế, cậu mặc trên người một chiếc áo phông được làm pằng vải cotorn tự nhiên và quần sort kẻ sọc caro trắng đen.
Trong màn đêm, cơn gió lạnh mang mùi hương hoa Dương Tử thoang thoảng .
Mái tóc nâu đỏ khá dài của Kaz tung pay theo chiều gió. Đôi mắt đen láy sâu hút nhìn vô định giữa không trung.
Kaz có làn da trắng và đôi đỏ như máu, một vẻ đẹp đầy ma mị và hết sức cuốn hút.
Kaz trầm ngâm một hồi lâu rồi quay người lại phía sau. Kaz ngắt một nhánh Dương Tử sắc tím tuyệt đẹp. Trên cánh hoa đọng đầy nước sương.
-Mẹ... mẹ lúc này thế nào rồi? Mẹ đang dõi theo con đúng không...?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!