Kan cố mỉm cười, lấy trong túi ra sợi dây chuyền hình thập giá đưa cho nó. Rồi quay sang nhìn Kyo.
-Anh hai... Em giao Mizu... Lại cho anh!... Anh phải pảo vệ nhóc... giúp em!... Nếu không thì... Không yên tâm... Mà nhắm mắt đâu!
-Anh hứa! Nhưng Kan, em không được chết!
Kyo mím chặt môi, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
Kan mỉm cười nhìn cả hai. Đôi mắt màu hổ phách mệt mỏi nhắm nghiền lại. Cánh tay puông thỏng xuống.
Kan đã trút hơi thở cuối cùng.
Nó và Kyo ôm chặt lấy Kan gào khóc.
Toki, Winny, nhỏ và pên Ray, đứng chết lặng.
Xung quanh chỉ là một màn đêm âm u, lạnh lẽo...
Từng đợt gió thổi qua lạnh, cơn mưa lại trút xuống...
Nó vẫn ngồi đó khóc như cơn mưa. Kyo thì im lặng, gương mặt anh trở nên lạnh lùng đến đáng sợ. Ánh mắt ánh lên sự thù hận.
"Anh chắc chắn không tha cho kẻ dám giết em! Anh hứa!"
~o0o~
"Đã có nhiều kỷ niệm đẹp, cớ sao vội trở thành nỗi đau.
Những quá khứ ấy em đã cố quên và chôn chặt nên đáy lòng. Nhưng có lẽ sẽ chẳng thể nào xóa đi.
Chẳng piết tại sao lại không thể quên. Sao cứ để cho tim mình đau đớn. Dẫu piết anh đã chẳng còn tồn tại.
Anh ra đi mãi mãi, để lại em với pao ký ức về anh.
Em đành cố giấu nỗi đau này để pước tiếp qua ngày mai.
Em không muốn trái tim em phải quên anh. Em cố chấp quá đúng không anh.
Nhưng anh đừng lo, dù em có khóc một hai lần thì đến lần thứ pa em sẽ cười mà.
Hãy yên tâm nhé anh! Em piết anh trên thiên đường luôn dõi theo em.
Khóc, em lại khóc. Mỗi tối em cứ khóc. Rồi phút chốc hình ảnh anh lại hiện về trong tâm trí em. Là sự thật, là cơn mê hay ký ức em tự tạo."
~o0o~
Hiện tại...
-Anh hai! Không ngủ được sao?
-Jin đứng dựa ở cửa
-Ừh!
-hắn cười
-Đi dạo không?
-Ừh!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!