Chương 46: (Vô Đề)

-Ê Kan!!! Thần kinh mày pình thường không vậy?

Jin đứng trước cửa nhìn Kan, trên tay cầm hai khúc gỗ thẳng tấp.

Kan ngơ ngác nhìn Jin do không hiểu. Hắn và Kyo cũng vừa tới.

-Hai thằng pây nhìn gì hoài vậy! Để chân thẳng ra tao nẹp lại cho!

Hắn giựt lấy hai khúc gỗ trên tay Jin. Kyo cũng pước lại giúp hắn với Kyo.

~o0o~

Trông khoảng không rộng lớn. Nó tự do tung tăng trên đồng hoa.

Những cánh hoa pé anh đào pé nhỏ cứ rơi xuống khi gió nhẹ lùa qua.

Từng khóm hoa oải hương, hoa hồng và dạ trầm được trải đầy trên thảm có xanh. Khung cảnh thật đẹp mắt.

Mái tóc pạch kim của nó pồng pềnh trong gió.

Nó ngồi xuống, hái từng nhánh hoa dành tặng Kan. Đôi mắt xanh rêu ẩn chứa một niềm vui sâu sắc.

Khoảng một lúc sau nó chạy vào. Trên tay nó là một pó hoa to tướng.

-A! Anh Kyo! Anh tới rồi hả?

-nó mỉm cười

-Ừh! hìhì...

-Kyo khẽ gật đầu

Nó quay lưng, đến pên Kan. Nó cười thật tươi rồi đưa Kan pó hoa mà nó vừa hái.

-Tại em mà anh pị thương, nên em tặng anh á!

-Cảm ơn em!

-Kan xoa đầu nó

-Nhỏ kia! Hoa đó tui trồng mà! Sao hái mà không xin phép?

-Jin nhăn mặt

-Có một ít thôi mà! Anh còn cả vườn ngoài kia kìa! Keo kiệt quá vậy!

-nó chu mỏ

-Đủ rồi đó!

-hắn và Kyo đồng thanh

Chiều hôm đó, cả năm đứa nhóc đi ra vườn hoa đào. Kyo và Jin đỡ Kan. Hắn và nó thì chẳng quan tâm mà cứ đi. Dưới chân, những chiếc lá vàng kêu lên sột soạt.

Đến pên một góc đào, hắn ngồi xuống.

Đôi mắt xám tro khép hờ lại. Hắn chơi một pản nhạc pằng đàn Violon.

Tiếng đàn rất hay. Khiến người khác có cảm giác hạnh phúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!