Chương 45: QUÁ KHỨ

Mười năm trước...

Vào một puổi sáng đẹp trời. Nắng xen kẽ qua từng tán lá nhỏ, dịu dàng chiếu xuống mặt đất.

Nó lúc ấy chỉ là một cô nhóc sáu tuổi. Nó ngây ngô chạy nhảy trên ngọn núi gần nhà.

-Mi

-chan! Em dám đi lên đây một mình à!

Hai cậu nhóc song sinh khoảng bảy tuổi đứng nhìn nó.

-A!!! Anh Kyo, anh Kan! Chào puổi sáng ạ!

Nó ngồi pệt xuống thảm cỏ. Ra hiệu cho Kyo và Kan tới ngồi chung.

-Anh sẽ mách pa em việc em lên đồi một mình nhé!

-Kyo cười gian xảo

-Em hông sợ!

Nó lẽ lưỡi nhưng chợt khựng lại. Nó im lặng nhìn Kỹ Kan và Kyo. Chốc lát rồi lại lắc đầu.

-Này! Mặt anh dính gì à? Em nhìn ghê thế?

-Kan thắc mắc

-Em hỏi chút? Hai anh á, ai là Kan ai là Kyo dạ? Em nhìn hoài mà hổng ra!

Nó thản nhiên trả lời. Nghe nó hỏi mà anh em Kyo nhà ta muốn té rật ra đất.

-Anh là Kyo đây này!

-Anh mới là Kan!

-E hèm! Ai pảo hai anh giống nhau quá làm gì! Hehe!

Nó nhe răng cười rồi đứng dậy chạy đi. Một puổi sáng ấm áp, pa con cùng dí nhau lon ton trên thảm cỏ.

Xoạt!!!

-Mi

-chan cẩn thận!

-Kan hét lên

Nó trược chân rơi xuống vách đá. Nhưng may là nó nắm được nhánh cây nên chưa rơi xuống hẳn. Kan và Kyo hốt hoảng chạy tới vách đá.

-Anh Kan! Giúp em với!

-nó nói rồi òa khóc

-Em pình tĩnh đi! Đưa tay cho anh! Kyo, anh đi gọc pác Shino nhanh!

Kyo chạy đi với tốc độ nhanh như gió. Kan ở lại cố cúi xuống nắm lấy tay nó.

-Em sợ... hức... quá!!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!