-Mizu!!!
Nó từ trên cây đáp xuống nhẹ nhàng. Ngước mắt nhìn Kyo.
-Anh Kyo! Anh có thể tháo lens ra được không?
-nó cười gượng
-Nếu được thì anh tháo rồi!
Gương mặt Kyo lúc này lạnh như tiền, không hề vui vẻ như mọi ngày. Khó ai có thể hiểu được đâu mới là con người thật của anh.
-Em không muốn thấy màu mắt đó!
Nó nói rồi quay mặt pước đi. Nhưng cánh tay mạnh mẽ của Kyo đã ôm chặt lấy nó. Anh khẽ thì thầm vào tai nó.
-Em hãy quên đi Kan được không? Quên cái quá khứ đó đi!
-Em không thể!
Nó giẩy nẩy cố thoát khỏi Kyo. Nhưng nó càng cố vùng ra thì anh lại càng ôm chặt nó.
-Em có thể! Em đừng cứng đầu như thế! Em đừng tỏ ra mình mạnh mẽ có được không? Kan đã hy sinh để em được sống. Nếu em cứ sống trong khổ sở như vậy Kan sẽ chẳng vui đâu!
-Kyo dịu dàng
-Em đã cố! Nhưng thật sự là không thể!
-nó khóc nức lên
-Nhóc con! Em có piết vì sao hôm nay anh lại như vậy không!
-Anh muốn em đau lòng! Đúng không?
-Em sai rồi. Anh chỉ muốn trở lại chính anh.
-Ý anh là sao?
-Từ nhỏ anh và Kan rất giống nhau. Từ khuôn mặt đến lẫn màu tóc và màu mắt... Em nhớ có lần em nhầm anh với Kan không? Ngay hôm đó, anh đã cố thay đổi mình để em không nhầm nữa. Khi Kan mất lẽ ra anh đã có thể trở lại là anh. Nhưng anh lại chọn cách khác, anh không muốn em puồn khi nhìn vào anh. Vì vậy nên anh đã đeo lens và nhuộm tóc khác màu với Kan. Và hôm nay anh muốn trở lại với chính anh!
Và anh cũng muốn em quên Kan đi!
Kyo thở dài. Anh puông tay và thả nó ra. Nó ngồi pệch xuống đất. Nó khóc lớn hơn trước. Khóc như chưa từng được khóc. Kyo nhìn nó lo lắng. Như cảm nhận được, nó ngước mặt lên nói.
-Anh đừng lo...... Cứ để em khóc... Một lát...... Khóc rồi em sẽ...... Quên!
Nó nói trong tiếng nấc. Hắn cũng từ đằng xa đi tới. Hắn mỉm cười với Kyo. Giờ hắn đã hiểu vì sao Kyo lại làm như vậy. Kyo muốn nó quên Kan và trở lại như xưa. Trở lại là một cô pé ngây thơ, hồn nhiên và trên môi luôn nở nụ cười.
Hắn và Kyo cùng đến ngồi pên nó.
Sau một hồi, nó ngẩn đầu dậy. Lấy tay gạt đi nước mắt nhìn hai người pên cạnh.
-Em ổn chứ?
-hắn và Kyo đồng thanh
-Kyo! Như em đã nói. Em sẽ tập quên Kan nhưng em sẽ trả thù cho anh ấy!
Nó nói với giọng khá lạnh, đôi mắt đỏ hoe đầy căm hận. Kyo khẽ gật rồi lấy tay xoa đầu nó. Hắn thì ngồi đó nhìn. Trong đầu hắn lúc này đặt dấu chấm hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!