Chương 22: (Vô Đề)

" Thời gian cứ trôi đi mãi...

Nhưng ký vẫn ở lại...

Cho dù cố quên đi...

Thì cũng một lúc nào đó...

Những Ký ức đau puồn sẽ ùa về...

Nếu có người làm em đau khổ...

Thì em vẫn sẽ luôn cười...

Em sẽ đối diện với cuộc sống pằng chính con tim mình...

Để anh piết, nếu không có anh em vẫn sẽ sống..."

-Nhóc, em vẫn còn iu Kan à?

-Ray nói nhỏ

-Hở? anh nói gì?

-nó vờ không nghe

-Không có gì! anh đi tìm thằng Kyo.

Ray nói rồi pước đi, đôi mắt màu hổ phách thoáng puồn.

Nó cũng chẳng nói gì, nó ra khỏi lớp, ngắm mình trong màn mưa trắng xóa, ký ức như ùa về, mắt nó nhòe đi, nó đang khóc.

Đã nhìu lần nó hứa sẽ không khóc nhưng chỉ cần nhắc đến Kan, nước mắt nó lại không thể kềm lại được.

Nó đã khóc vì Kan quá nhìu, nó muốn quên nhưng lại chẳng quên được.

Mưa cứ thế mà trút xuống, hoa anh đào lại rơi, từng cánh hoa mỏng manh lìa cành đáp xuống mặt đất. Nó hận trời. Nó hận số phận đang trêu đùa nó.

Nó pước vào trong, gương mặt lúc này trắng pệt, đôi mắt màu xanh rêu trở nên vô hồn. Nước mắt vẫn còn trên mặt nó nhưng sẽ chẳng ai nhận ra.

Vì nước mắt ấy đã đan xen với mưa, cảnh vật trước mắt nó pắt đầu mờ dần, nó ngất.

-MIZU!!!!

Người con trai có đôi mắt màu xám tro, mái tóc hung đỏ gọi tên nó, vội vàng chạy đến ôm nó vào người làm nó thấy ấm áp.

~o0o~

-Mizu!

-nhỏ lo lắng

Nó từ từ mở mắt ra, trước mặt nó là một căn phòng màu trắn. Nó nhìn sang pên cạnh là pa con pạn mình. Gương mặt pa đứa hiện lên vỏ lo lắng.

-Tao đang ở đâu vậy???

-nó hỏi

-Ở pệnh viện chứ ở đâu!!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!