Lưu tiên cô đi đến cửa phòng, bị A Man ngăn lại.
Cô nương có ý gì? Lưu tiên cô xoay người, sắc mặt âm trầm nhìn Khương Tự.
Nghe Khương Tự nhắc tới Đông Bình Bá phủ, Lưu tiên cô trong lòng ngược lại có nắm chắc.
Nếu đối phương có quan hệ với Đông Bình Bá phủ, bối cảnh hơn phân nửa sẽ không cao hơn Đông Bình Bá phủ bao nhiêu.
Bà tuy rằng ở tại khu dân nghèo, nhiều năm qua cùng người nhà giàu phú quý giao tiếp cũng tích lũy được một ít nhân mạch cùng thanh danh, chẳng sợ cô nương trước mắt là quý nữ, muốn tính toán bà vẫn còn hơi non.
Trên mặt Khương Tự vẫn như cũ treo nụ cười nhàn nhạt:
"Tiên cô tới đều tới rồi, chẳng lẽ ngay cả ly trà cũng không uống sao?"
"Trà nơi này ta uống không quen."
Lưu tiên cô ngữ khí bình tĩnh nói.
Khương Tự thu hồi ý cười, ánh mắt sâu thẳm đón nhận tầm mắt của Lưu tiên cô:
"Như vậy tiên cô khăng khăng muốn giúp Nhị thái thái Đông Bình Bá phủ làm việc thương thiên hại lí?"
"Cô nương đến tột cùng là người nào? Tự dưng tìm ta nói chuyện này để làm gì?"
"Ta sao, là Tứ cô nương Đông Bình Bá phủ, nhị thái thái là nhị thẩm của ta, người mà bà ấy mời tiên cô tính kế là huynh trưởng một mẹ đẻ ra của ta." Khương Tự không chút nào dấu diếm, thẳng thắn nói ra thân phận.
Nghe xong nàng nói, ánh mắt của Lưu tiên cô đã từ kinh ngạc ban đầu biến thành ánh mắt nhìn một kẻ ngốc.
Vị Tứ cô nương Đông Bình Bá phủ này đầu óc có vấn đề à, không có bằng chứng liền chạy tới tìm bà nói này đó?
Trước không nói đắc tội với bà, lấy thanh danh hiện tại của bà chỉ cần tùy tiện nói cái gì đó là đã có thể đẩy vị tứ cô nương này đến tình cảnh vạn kiếp bất phục, hoặc giả bà tính mặc kệ, quay đầu nói lại việc này cho Nhị thái thái Đông Bình Bá phủ, vậy ngày tháng sau này của tiểu cô nương trước mắt sẽ không quá tốt rồi.
"Cô nương từ đâu nghe được tin đồn nhảm nhí vậy? Ta tuy không phải chân nhân đắc đạo gì, nhưng cũng từng thay không ít người trừ ưu giải nạn, cô nương chỉ trích như vậy ta cũng không dám nhận." Lưu tiên cô nhìn về phía Khương Tự trong ánh mắt ẩn chứa tia khinh thường.
Tiểu cô nương không có tâm cơ như vậy, gặp phải chuyện gì cũng chỉ biết kêu la ầm ỹ, kì thực một chút năng lực cũng không có, bà gặp nhiều rồi.
"Cô nương cũng sớm trở về đi, miễn cho người trong phủ lo lắng." Lưu tiên cô lách qua A Man, đưa tay đẩy cửa.
A Man chặn cửa, giòn tan nói:
"Cô nương chúng ta chưa cho tiên cô đi đâu."
Lưu tiên cô bình tĩnh quay người, thanh âm khẽ nhếch:
"Không lẽ cô nương muốn cưỡng chế giữ ta?"
Giọng của nữ đồng ngoài cửa truyền đến:
"Tiên cô, ngài vẫn ổn chứ?"
Lưu tiên cô vừa muốn đáp lời, Khương Tự trước một bước mở miệng:
"Tiên cô vẫn nên ngồi xuống đi. Nếu như Tiên cô không có hứng thú đàm luận chuyện của Đông Bình Bá phủ, như vậy chúng ta nói chuyện nhà của Nghiêm viên ngoại ở Kinh Giao được không?"
Lưu tiên cô sắc mặt đại biến, đáy mắt không thể che hết sự hoảng loạn.
"Tiên cô, ngài không có việc gì chứ?" Giọng nói của nữ đồng từ ngoài cửa truyền đến.
Lưu tiên cô chỉ cảm thấy có một cái búa tạ đang hung hăng nện ở trên người bà, nện đến bà hồn phách xuất khiếu, đầu váng mắt hoa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!