Chương 52: (Vô Đề)

Giờ đây, vụ án hãm hại hoàng hậu oanh oanh liệt liệt liền tra ra manh mối, nỗi khổ của Tố Y cuối cùng cũng đã qua đi, nhưng còn Hoàn Nhan Tự thì vừa đau lòng lại hổ thẹn vô cùng, cũng may Tố Y thường xuyên khai giải mới có thể khiến hắn vui cười.

Ngày hôm đó khí trời sáng sủa, Hoàn Nhan Tự tỉnh dậy, không thấy Tố Y ở Tận Tình Uyển, hỏi một cung nữ, mới biết y đang cùng thái hậu ở Hàn Sương các phẩm trà thổi địch, hân thưởng mãn viên đông sắc, thế là vội vàng tiến đến, còn chưa tới gần, một trận địch âm du dương đã vòng thụ mặc vân bay đến, hắn dừng lại bước chân, lắng nghe, tiếc rằng chỉ là một khúc bình thường, tuy cũng động lòng người, nhưng không cách nào có thể so với thủ khúc tại Hồng mai đốc ngày đó .

Bởi vậy tiến vào phòng, cười nói: "Khúc này tuy cũng hay, nhưng còn lâu mới bì kịp lần tại Hồng mai đốc sở tấu kia, Tố Tố, ngươi vẫn thổi khúc kia cho trẫm nghe đi."

Tố Y cười nói: "Khi đó trong lòng ta trăm vị tạp trần, mới có thể cảm khái mà thổi nên, hiện giờ không còn tâm tình ngày đó, miễn cưỡng thổi lại cũng không còn hay gì. Huống chi khúc kia quá mức mãnh liệt, cùng cảnh tượng hỉ nhạc trước mắt cũng không phù hợp, thổi ra lại càng cảm thấy chán nản."

Thái hậu cười nói: "Ai gia vừa rồi cũng muốn y thổi lại khúc kia, y cũng nói như thế, có thể thấy là khó mà nghe lại lần nữa." Một ngữ chưa xong, Tử Nông đã ở bên cạnh cười nói: "Tất nhiên là khó có dịp, khi đó công tử gánh chịu oan khuất, trong lòng biết bao bi phẫn, hiện giờ trong lòng người tất cả đều là mật đường ngọt ngào, làm sao còn thổi ra được."

Nàng nói xong, thái hậu cùng với cung nữ thái giam không khỏi che mặt mà cười, chỉ có Tố Y cùng Hoàn Nhan Tự hai má ửng đỏ, Hoàn Nhan Tự giả vờ quát lên: "Tử Nông lá gan thật lớn, ngay cả trẫm cùng Tố Tố mà cũng dám đem ra đùa cợt." Lại hướng Tố Y nói: "Đều là ngươi thường ngày sủng nàng, ban đầu đã ưa thích đùa cợt, hiện giờ càng lúc càng vô pháp vô thiên."

Tố Y hừ một tiếng nói: "Ngươi cũng biết nàng ban đầu đã ưa thích đùa cợt sao? Nàng ở bên ta được mấy ngày chứ? Không phải do ngươi trước kia quen bừa bãi, nàng liền như thế lớn mật sao? Có lỗi gì cũng đều đổ lên đầu ta thôi." Nói như thế làm cho Hoàng Nhan Tự không còn đường cãi lại. Mọi người nhìn hoàng đế lãnh khốc ngày thường lại cũng có ngày bị người chế trụ, càng cảm thấy buồn cười, liền ngay cả Tử Diễm cũng không nhịn được mà mặt lộ vẻ tươi cười, thầm nghĩ:

thật sự là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không ngờ cũng có một ngày như vậy, nếu biết y là người thế này, ta cần gì không dám lưu y ở bên cạnh Hoàng Thượng chứ.

Đoàn người nói nói cười cười, lại có mấy cung nữ bưng chút điểm tâm, thái hậu liền hỏi: "Thế nào lại không thấy Sóc Nhi, hắn không phải thích quấn lấy mẫu hậu nhất sao?" Liền nghe Hoàn Nhan Tự cười nói: "Chắc là bận làm công khóa rồi." Nói xong cũng không quan tâm đến mọi người ở cạnh, liền ôm lấy Tố Y nói: "Nói đến chuyện này, trẫm cũng thật bội phục ngươi, lúc trước trong cung tính luôn cả trẫm, ai có thể khiến hắn thành thành thật thật ngồi một chổ đọc sách chứ, ngươi có bản lãnh này, thật không hỗ là hiền thê của trẫm."

Tố Y vội đẩy hắn ra, nói: "Là Sóc Nhi hiểu chuyện, ta không dám tham công." Một lời chưa xong, liền nghe được bên ngoài một thanh âm cất lên nói: "Chính là công lao của mẫu hậu mà, cái gì mà không dám tham công chứ, có phải sợ một khi lĩnh công lao này, phụ hoàng sẽ lại hảo hảo cảm tạ người a?" Hắn đây là một lời hai ý, chỉ có Hoàn Nhan Tự cùng Tố Y nghe là hiểu được, những người khác thật nghe không ra ý tứ sâu xa trong đó.

Lập tức hai người vừa tức vừa quẫn, thật muốn cho tiểu đông tây này một trận.

Thế là ở lại Hàn Sương các dùng bữa trưa, sau khi ăn xong trở lại Tận Tình Uyển, Hoàn Nhan Hà đã ở bên ngoài chờ khá lâu. Thấy bọn hắn trở về, mới đứng lên nói: "Các ngươi thật vui vẻ đi, cái chân này có trị hay không đây?"

Hoàn Nhan Tự mừng rỡ chạy vội lại nói: "Trị, tất nhiên là trị, nhưng ngươi không phải nói còn phải chờ mấy ngày nữa mới có thể bảo đảm an toàn sao?"

Hoàn Nhan Hà nói: "Không cần chờ nữa, đã được rồi, chính là ta đã nói với ngươi, dược này tính liệt vô cùng, một khi dùng tới liền phải kiên trì đến cuối, nhưng Tố Y a, ta không phải hoài nghi khả năng chịu đựng của ngươi, nhưng ngươi xác định ngươi thật sự sẽ kiên trì được chứ?"

Tố Y không đáp mà hỏi ngược lại: "Con thỏ bị ngươi làm thí nghiệm kia thế nào? Có đau chết không?"

Khóe miệng lãnh đạm của Hoàn Nhan Hà cũng không nhịn được lộ ra một tia mỉm cười, nói: "Không có, hiện ăn đến béo phì, cũng không có dấu hiệu hậu chứng gì."

Tố Y cười nói: "Thì là vậy, ngay cả một con con thỏ đều đau nhưng không chết, cho dù đau hơn nữa cũng đáng giá, huống chi là chữa trị một cái chân đã gãy, trả chút đại giá cũng là phải."

Hoàn Nhan Hà gật đầu: "Ngươi đã nói như vậy, vậy hôm nay liền bắt đầu thi thuật đi. Xưa có Hoa Đà quát cốt liệu độc, Quan Vũ đàm tiếu phong sinh. Ta nghĩ khả năng chịu đựng của ngươi cũng không so với Quan lão gia thua kém nhiều lắm, ta chỉ là sợ có người sẽ nhịn không được..." Hắn nhìn về phía Hoàn Nhan Tự, bỗng nhiên cười nói: "Phải hiểu được, thương thế là trên người ngươi, nhưng lại đau trong lòng người khác a."

Hoàn Nhan Tự cứng ngắc cười, nghe Hoàn Nhan Hà nói đau đến như vậy, hắn xác thực đã bắt đầu sợ hãi. Nhìn về phía tươi cười nơi đáy mắt Tố Y, hắn biết ái nhân thật không sợ hãi. Chính là hắn sợ, thực sợ hãi, chỉ cần tưởng tượng đến Tố Tố của hắn gặp phải thống khổ tra tấn gì, hắn chỉ sợ ngay cả tim cũng đau thắt lại. Vì sao, vì sao đến tận bây giờ, Tố Tố vẫn phải chịu khổ sở như vậy, rõ ràng... Rõ ràng kẻ đáng chịu thống khổ trừng phạt chính là mình... chính là mình a.

Mang theo tâm tình bất an, đau lòng phức tạp, hắn cùng Tố Y và Hoàn Nhan Hà cùng tiến vào nội thất.Dược đã thoa lên xong, Tố Y cùng Hoàn Nhan Tự nhìn thuốc mỡ bán trong suốt từng chút thấm vào trong da thịt đã có chút héo mòn kia, thật sự không thể tin được một việc đơn giản như vậy lại có thể khiến cho chân Tố Y phục hồi như cũ.

"Tố Tố, có đau không?" Hoàn Nhan Tự khẩn trương hỏi, lực đạo bắt lấy cánh tay Tố Y cũng tăng thêm, giống như hắn mới chính là người bị mạt thuốc mỡ khiến đau muốn chết.

"Không đau." Tố Y an ủi vỗ vỗ cánh tay ái nhân, trong lòng đã quyết định, mặc kệ có đau thế nào, cũng phải giả bộ như không có việc gì, chỉ nhìn biểu tình Hoàn Nhan Tự thì biết, thần kinh hắn đã muốn khẩn trương đến rốt cuộc chịu không nổi bất kì đả kích nào.

"Sao có thể như vậy? Hà Nhi nói sẽ rất đau." Hoàn Nhan Tự ngây ngốc vuốt ve cái chân gãy đã đắp dược của Tố Y, lừa mình dối người nghĩ đến làm như vậy có thể thay y giảm bớt một ít thống khổ. Lại nghe thấy Hoàn Nhan Hà thản nhiên nói: "Vô dụng thôi, bây giờ còn chưa bắt đầu đau, quá một canh giờ sau, ngươi chính là dùng dao nhỏ xẻ thịt y, y cũng không có cảm giác." Hắn thấy sắc mặt Hoàn Nhan Tự lập tức trở nên trắng bệch, khụ một tiếng nói: "Cũng không phải ngươi, sao lại còn sợ hãi hơn Tố Y?"

Này vốn là lời an ủi, lại làm cho Hoàn Nhan Tự lập tức đỏ mắt, nhìn về phía người đệ đệ trên danh nghĩa là mình, hắn lớn tiếng nói: "Trẫm tình nguyện là trẫm, là chân trẫm bị gãy, rồi mới chịu nỗi thống khổ này."

Hoàn Nhan Hà không nói, nhớ tới tình cảnh hắn ngày đó quỳ đến nỗi chân đều sắp bị phế đi lại vẫn sợ mình sẽ vì hắn không thể hành tẩu mà không chữa bệnh cho Tố Y, thì thào tự nói một câu: "Hỏi thế gian tình là gì", sau đó hắn liền ôm lấy hòm thuốc ly khai.

Chợt nghe Tố Y từ phía sau gọi hắn, Hoàn Nhan Hà quay đầu lại, liền thấy Tố Y nhẹ giọng nhưng trịnh trọng nói: "Trông coi Sóc Nhi, đừng để hắn đến đây." Hắn sáng tỏ, sau một lúc lâu gật đầu nói: "Ta sẽ hết sức." Nói xong liền đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại có Hoàn Nhan Tự mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm phản ứng của Tố Y.

Trên đùi dần dần có tri giác, tuy rằng thật đau đớn, lại khiến cho trong lòng Tố Y dâng lên một tia vui sướng, đã bao lâu chân y đã không có cảm giác gì, hiện giờ bỗng nhiên còn cảm nhận sâu sắc, tuy rằng càng ngày càng khó nhẫn, nhưng đối với y mà nói, cũng là một chuyện đáng vui mừng.

"Có phải bắt đầu đau không?" Không chịu buông tha một tia phản ứng dù rất nhỏ trên mặt Tố Y, Hoàn Nhan Tự rất dễ dàng liền nhận ra ái nhân có biến hóa. Hắn run rẩy đặt tay lên cái chân gãy kia, miệng thì thào tự nói: "Sao vậy? Tố Tố? Ngươi có phải rất đau không? Phải... Phải làm sao đây? Tố Tố... Ngươi muốn ăn gì? Hay là nên uống dược...

Không thì chúng ta kêu một nhóm ca múa tới nghe đi."

Tố Y cố nén đau đớn càng ngày càng tăng nơi chân, cầm lấy tay Hoàn Nhan Tự, trấn định nói: "Không sao, Hoàn Nhan, cũng không đến mức không chịu nổi như Hà Nhi nói, ngươi ở ngự thư phòng không có tấu chương sao? Không bằng đi phê duyệt trước một chút đi." Thấy bộ dáng làm như không nghe thấy của đối phương, vẫn đang vô ích ở trên đùi mình xoa nắn, y cuối cùng rốt cuộc nhịn không được, vội bắt lấy tay hắn kéo ra, hét lớn: "Hoàn Nhan Tự, ngươi nhìn ta, không nên nhìn chân ta, nhìn vào mắt ta, hãy nghe ta nói được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!