Ngày hai mươi chín tháng chạp này, trong cung các việc liên quan đến lễ mừng năm mới gì đó đã được chuẩn bị đầy đủ, tới hôm ba mươi, sáng sớm tuyết liền rơi, Hoàn Nhan Tự vội tới chỗ thái hậu thỉnh an, hai người đều thập phần cao hứng, Hoàn Nhan Tự hít một tiếng nói: "Tề quân xưa hoang dâm vô đạo, hảo hảo một quốc gia lại thành ra hoang tàn, tuy rằng trẫm giảm miễn giảm thuế má, nhưng bách tính vẫn phải cần một đoạn thời gian nghỉ ngơi lấy lại sức, hiện giờ trời giáng tuyết rơi thật đúng lúc, năm Nhược Minh mùa màng tốt đẹp, nguyên khí liền khôi phục không sai biệt lắm."
Thái hậu gật đầu nói: "Lời này đúng lắm." Lại quay đầu đối Ngân Cơ nói: "Hôm nay đêm trừ tịch, lại là năm thứ nhất dời đô, mọi người đều tưởng niệm quê nhà Kim Liêu, bởi vậy ai gia đã nói với hoàng nhi, triệu đại thần cùng thân quyến tiến cung dự lễ mừng năm mới, như vậy quân thần cùng nhau vui vẻ, chẳng những càng thêm náo nhiệt mà còn không có sầu tình nặng lòng nhớ quê hương. Phi tử các ngươi cũng đều thu thập một chút, thừa dịp tối nay hảo hảo vui vẻ một hồi."
Bọn Ngân Cơ đều gật đầu đáp ứng, đều nói chủ ý này thật tốt.
Không nói đến bọn họ ở trong hoàng cung mãn nhãn cẩm tú phồn hoa, nói không hết bao nhiêu chuyện vui mừng, lại nói đến Tố Y, người ở tẩy y phòng trước ngày hai mươi tám tháng chạp đã đem tất thẩy y phục ra giặt tẩy, bởi vậy hai ngày này y liền bị phái đến nơi khác phụ giúp, nhân thủ trong cung mặc dù đông, nhưng việc nhiều lại loạn, bởi vậy hai ngày này so với dĩ vãng càng thêm mệt mỏi vài phần.
Đêm hôm trước trở về, khi ăn uống rất không thoải mái, ẩn ẩn cảm giác ghê tởm, cũng không muốn ăn cơm, bất quá khi đói thì ăn một chút. Dược mà vị hoàng tử kì quái kia đưa từ lâu đã dùng hết, có đôi khi trở đau, tuy rằng đầu đầy đổ mồ hôi nhưng cũng không còn cách nào.
Hôm nay đúng là ngày ba mươi, y sáng sớm thấy tuyết rơi đầy trời, trong ngoài hoàng cung đều biến thành một thế giới trắng xóa, đây vốn là dấu hiệu tốt, trong cung mỗi người đều cao hứng, y lại không biết vì sao lại sinh ra một tia cảm giác bi thương. Yên lặng ngắm nhìn một phen, vừa muốn mặc y phục rời giường, không nghĩ đến trong dạ dày lại là một trận trở mình giảo phá, càng cảm thấy ghê tởm, một chút không chú ý, đã phun ra một ngụm huyết. Lúc này mới thấy trong người khoan khoái một ít.
Tố Y cũng không để ý, đứng dậy lau đi vết máu kia, y từ sau lần mắc mưa kia, chỉ vài ngày sau liền mắc thêm bệnh trạng hộc máu này. Tuy rằng hoàng tử kia dặn y chú ý chuyện ăn uống, nhưng với tình cảnh của y, chuyện ăn uống nào tùy thuộc vào mình, bởi vậy chỉ đành yên lặng nhẫn xuốn, liền ngay cả khi hộc máu cũng chỉ ở trên giường nghỉ ngơi một chút, đói thế nào cũng để mặc, may mà bệnh trạng này cũng vẫn chưa phát triển, bất quá là đôi khi phun mấy ngụm huyết nhỏ mà thôi.
Chính là hôm nay y lại cảm giác thấy triệu chứng không còn đơn giản như trước, đến chạng vạng khi ăn uống đều cảm thấy cuồn cuộn nơi cổ họng, đau đớn cùng cảm giác buồn nôn cũng càng ngày càng tăng thêm, lại còn đầu váng mắt hoa, cả người mệt mỏi, ngay cả cước bộ đều trở nên phù phiếm, y là người tập võ, tối chú ý lòng bàn chân vững vàng, nhưng hôm nay lại thế nào cũng làm không được.
Nhìn trước mặt tuyết rơi khôn cùng, một mảnh trắng xóa đến chói mắt, cảm giác về điềm xấu trong lòng y càng thêm mãnh liệt. Đang lúc xuất thần, chợt nghe một đạo thanh âm chua ngoa kêu lên: "Sao vậy? Hôm nay ngươi cũng muốn tham dự lễ mừng năm mới sao? Bên kia bận rộn như vậy, còn không mau qua hỗ trợ." Ngẩng đầu nhìn, nguyên lai là đại a đầu Ái Nhi của tẩy y phòng, ả cũng là vì tẩy y phòng không còn việc để làm mà bị điều đến đằng trước phục dịch, chính lúc đang rối ren phiền lòng, đi ngang qua đây, liếc mắt một cái nhìn thấy Tố Y, nào có đạo lý không cần đến y chứ.
Tố Y không còn cách nào, đành phải nhịn đau theo ả đi vào tòa điện, liền thấy trong đại sảnh Tận Tình Uyển dung chứa mấy trăm người đang mở tiệc vui vẻ, lúc này bóng người di động, tiếng hoan hô vui cười không ngừng, cung nữ thái giám cứ như đèn kéo quân xuyên qua lui tới, đưa lên nước trà thơm ngát, y lúc này đau đến mức mồ hôi tuôn như mưa hạ, nhưng cũng không thể không cố nén xuống để hỗ trợ khiêng vác, dưới ánh nến mông lung, người qua kẻ lại, dù là Hoàn Nhan Tự cũng không đoán được y lại ở chỗ này, cho nên không có ai phát hiện.
Rồi màn đêm buông xuống, thời tiết cũng thật hài hòa, một cơn gió cũng không có, trận tuyết kia cũng dần ngừng rơi, lúc này rượu và thức ăn đều từng đạo được đưa vào đại sảnh, Tố Y thấy không còn có việc gì mình phải nhúng tay vào nữa liền tìm một góc tĩnh lặng, tả hữu nhìn sang bốn bề vắng lặng, không khỏi rốt cuộc chống đỡ không được, thấp người ngồi sụp xuống, y bận bịu một ngày, ngay cả điểm nước trà cũng không dùng qua, lúc này trong bụng cơn đói cồn cào, đau đớn cùng cảm giác buồn nôn càng rõ ràng hơn, cuối cùng lại nôn ra hai đại khẩu huyết, tình huống không có một tia chuyển biến tốt đẹp, tình hình này thật sự là cực khác so với dĩ vãng, Tố Y yên lặng nhìn chăm chú vết máu kia một lúc lâu, bỗng nhiên thở dài ra một hơi, lầm bẩm: "Chẳng lẽ thời khắc đoàn tụ đêm trừ tịch này cũng là lúc Tố Y ta vĩnh biệt cõi đời sao?" Tưởng tượng đến từ nay về sau không còn nhìn thấy gương mặt oai hùng kia, rốt cuộc không thể cảm thụ được nửa phần nhu tình cùng hận ý của hắn, cõi lòng liền bất giác như bị đao cắt. Nhìn đại sảnh xa xa, đúng là đèn đuốc sáng trưng lại vô luận như thế nào cũng không thấy được thân ảnh ngày ngày đêm đêm xuất hiện ở trong mộng, y lại đi lên trước vài bước, thầm nghĩ: "Trời xanh nếu thương xót cho Tố Y ta, chỉ cần cho ta từ xa liếc mắt nhìn một lần là thật tốt rồi, chỉ nhìn một lần hãy đưa ta đi, lưu luyến đối hồng trần này cũng giảm đi một phần." Tưởng tượng đến sau khi mình đi, phụ tử Hoàn Nhan Tự sẽ thành ra bộ dáng gì, trong lòng tràn đầy vướng bậnkhông bỏ xuống được, nhưng cũng không thể nề hà, lại đành an ủi chính mình nói: dù cho cảm tình gì cũng sao có thể chịu được năm tháng ăn mòn? Lúc này dù có đau lòng, bất quá một năm rưỡi sau cũng sẽ ổn thôi.
Y ở nơi này hết sức dùng mắt ngóng trông, chợt nghe một đạo thanh âm sốt ruột nói: "Uy, cái người bên kia, mau tới đây phụ một tay." Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bốn người dùng một vòng tròn to như bánh xe nâng một con dê nướng cực lớn đang hướng đại sảnh đi vào, còn thấy một người trong đó có vẻ mặt thống khổ, hướng mình nói: "Ngươi mau tới thay cho ta, ta bụng đau quá, phải vội đi phương tiện một chút."
Tố Y còn đang do dự, người nọ đã nhắc nhở ba vị đồng bạn nâng khay lên, tiến lên không một lời phân trần đã kéo y qua, bên này vội vàng đi, Tố Y không còn cách nào, đàng phải nhịn đau cùng bốn người kia nâng dê hướng đại sảnh đi đến, lại cho tóc dài rũ xuống, sợ bị nhận ra, cổ họng từng đợt cảm giác ghê tởm đều bị y dùng nội công miễn cưỡng đè ép xuống.
Nguyên lai dê nướng này là món ăn chủ đạo được chuẩn bị vào các buổi thịnh yến trừ tịch của Kim Liêu quốc, tượng trưng một năm mới khoái hoạt tương hòa, quốc thái dân an. Bởi vậy món ăn này trong cảm nhận của người Kim Liêu trọng yếu không thua nghi thức cầu phúc hiến tế, ngay cả những người nghèo khó bần cùng, thật sự không có nổi một con dê cũng phải mua chút thịt dê xương dê này nọ để làm nên món ăn này.
Mấy người khiên dê kia hàng năm đều là hạ nhân ở phòng bếp, cũng không quen biết Tố Y, nếu không đừng nói bị tiêu chảy, chính là dù có sắp tắt thở cũng không dám để cho y đến khiêng món ăn này.
Lúc này trong đại sảnh đúng vui cười ồn ã, thái hậu, phụ tử Hoàn Nhan Tự cùng vài vị trọng thần ngồi ở bàn chính giữa, vây quanh là mấy chục bàn của đại thần cùng nữ quyến, các phi tử cũng xen lẫn trong bàn của các nữ quyến cùng nhau vui cười, trên bàn đồ ăn tuy nhiều, lại không người động đến, đều là đang đợi sau khi dê nướng được đưa lên rồi mới dùng yến.
Hoàn Nhan Sóc đang cùng thái hậu nói sau khi tán tịch phải phóng mấy khỏa pháo hoa, thái hậu cười nhưng vẫn chưa đồng ý, tiểu thái tử này liền cứ nài nỉ. Chợt nghe Hoàn Nhan Tự cười nói: "Sóc Nhi đừng nháo, dê nướng đã sắp được đưa lên, ngươi không phải thích ăn vài món ăn đặc sản của Đại Tề sao? Còn không tìm vị trí tốt mà ngồi đi." Lại đối chúng đại thần cười nói: "Thái tử bất hảo, thật không biết phải nên thế nào quản giáo, các ngươi đều là người có nhi tử, ngày thường dạy dỗ bọn chúng thế nào?" Chúng đại thần đều phụ họa nói: "Hoàng Thượng nói đùa, tiểu hài tử không phải đều là như vậy sao? Huống chi thái tử thông minh lanh lợi, tuổi còn nhỏ đã có phong khí quân vương, tương lai đăng cơ, nhất định có thể dẫn dắt bách tính Kim Liêu ta kế thừa thái bình thịnh thế."
Hoàn Nhan Tự gật đầu cười mà không nói, liếc mắt nhìn một cái ra ngoài điện, dê nướng kia đã đến gần , chợt trong một khoảng khắc, giống như nhìn thấy Tố Y, cảm thấy kỳ quái: y sao lại ở chỗ này, mà sao lại phải làm những việc này? Lại nhìn kỹ, người nọ lại bị con dê che mất, không khỏi âm thầm cười khổ: đại khái là ta hoa mắt rồi, ta nhìn người khác mà cứ nghĩ là y, ngay giữa ban ngày mà còn nằm mộng.
Thế là kêu Tử Nông đến, nhỏ giọng phân phó: "Chờ một chút ngươi thừa dịp người khác không chú ý, đi lấy chút điểm tâm Đại Tề cùng thức ăn nóng đưa đến chỗ Tố Tố, đêm trừ tịch thế này, trong lòng y nhất định rất khổ sở, huống chi nước nhà đã mất, chính mình lại chịu cảnh cô đơn, không biết là quang cảnh gian nan thế nào đâu, ngươi đi đến bồi y nói chút chuyện, khuyên nhủ thêm, đây là ngày tốt nhất trong năm, ngàn vạn lần đừng để y nghĩ đến những chuyện không hay."
Tử Nông đáp ứng, vừa chuyển đầu thì thấy Tử Diễm đang nhìn mình, ánh mắt phức tạp, không khỏi kỳ quái hỏi: "Ngươi làm gì thế? Thật dọa người."
Tử Diễm nhíu nhíu đầu mày, giận dữ nói: "Hoàng Thượng vẫn còn nhớ đến người kia sao?" Tử Nông hừ một tiếng nói: "Ngươi không phải đều nghe thấy rồi sao? Cần gì phải hỏi ta, ngươi ghét nhất công tử, vì sao hôm nay lại trở nên quan tâm?"
Tử Diễm cũng không đáp, xoay người bước đi, lẩm bẩm: "Quên không được, vẫn là quên không được, cứ như vậy, chủ tử lại vẫn cứ khổ sở, còn tâm tâm niệm niệm nghĩ đến y, chẳng lẽ... Chẳng lẽ thật sự muốn ta vi phạm ước nguyện ban đầu sao? Sao có thể, điều này sao có thể..." Đang nói, chợt thấy trong đại sảnh lập tức trở nên tĩnh lặng, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy dê nướng đã muốn nâng vào đại sảnh, ánh mắt mọi người đều dừng ở món ăn cát tường đang tỏa hương khí bốn phía này, tự nhiên không ai nói chuyện.
Tử Nông mỉm cười, vội vàng đi ra phía sau Hoàn Nhan Tự và thái hậu chuẩn bị chia thức ăn, ánh mắt chúng đại thần cũng đều chăm chăm nhìn đến một khay dê nướng cực lớn sắp dâng lên cho thái hậu và Hoàng Thượng này.
Bỗng nhiên lại thấy chiếc khay kia thế nhưng lại nghiêng đi, góc phía nam sụp xuống, người ở ba góc kia vội vàng muốn đỡ cho cân bằng, nhưng lại vì dê cùng khay thật sự quá nặng, làm sao đỡ kịp, mọi người trơ mắt nhìn chiếc khay cực lớn cùng con dê nướng phía trên kia cùng nhau rơi xuống đất, không nói đến chiếc khay rơi xuống bể nát, tối trọng yếu là dê nướng kia lấm lem bụi đất, thật sự là không ổn.
Lập tức mỗi người biến sắc, thái hậu cùng Hoàn Nhan Tự lập tức đứng lên, ba người kia sớm quỳ xuống hoảng hốt dập đầu, sợ hãi không thôi nói: "Nô tài đáng chết nô tài đáng chết." Duy độc một người ở phía sau thì đang ngồi sụp xuống ôm lấy thân mình, hai tay một cái che miệng một cái ôm bụng, nhìn kỹ, đúng là Tố Y.
Tất cả mọi người sắc mặt đại biến, Úc Thương bỗng nhiên đứng lên, lớn tiếng nói: "Là ai để cho nô tài này nâng dê tới? Chẳng lẽ không biết y là kẻ rắp tâm hại người sao? Hôm nay hành động rõ ràng là muốn nguyền rủa vận mệnh quốc gia Kim Liêu ta suy tàn." Nói xong hướng Hoàn Nhan Tự nói: "Hoàng Thượng, này thật sự là tội ác tày trời, Hoàng Thượng không thể lại nể tình nữa." Lời này của hắn vừa thốt ra, các đại thần cũng đều phụ họa theo.
Chợt nghe một đồng âm thanh thúy nói: "Câm miệng, phụ hoàng còn chưa lên tiếng, làm sao đến lượt ngươi nói này nói nọ." Đúng là tiểu thái tử Hoàn Nhan Sóc, hắn bước nhanh đi xuống đài cao, hướng bên người Tố Y đi đến.
Tố Y lúc này đã đầu váng mắt hoa, lại còn mồ hôi lạnh đầm đìa, nghe được tiếng bước chân của Hoàn Nhan Sóc, chỉ phải miễn cưỡng đứng dậy, muốn đi ra ngoài, Ngân Cơ quát một tiếng: "Nô tài lớn mật, còn không mau thu thập..." Bị Hoàn Nhan Sóc hung hăng trừng một cái cũng không dám lên tiếng nữa.
Tử Nông cũng đều chạy vội xuống dưới, Tố Y mềm oặt cả người, ánh mắt tán loạn, mắt thấy đã không có khả năng đi ra ngoài, đành phải dùng hết bình sinh công lực cưỡng chế một ngụm máu tươi kia trong cổ họng, miễn cưỡng nói: "Ta... Ta đi tìm đồ vật này nọ... Đến... Thu thập..." Nói xong lại đi, trong cuống họng lại một trận phiên giang đảo hải, tựa như có thứ gì đang cuồn cuộn sôi trào , y biết chỉ cần chính mình một giây ẩn nhẫn không được, đại lượng huyết sẽ ngay lập tức trào ra, mà Hoàn Nhan Tự cùng Hoàn Nhan Sóc còn có bọn Tử Nông đối mình vướng bận quá sâu, mình có thể nào cứ như vậy chết ở trước mặt bọn họ, dựng nên một màn tàn nhẫn thê lương như thể trở thành bóng ma cả đời bọn họ, huống chi một đêm trừ tịch, chính mình lại chết giữa yến hội cũng là điềm xấu. Bởi vậy quyết chết cắn chặt hàm răng bước nhanh vài bước, chỉ mong có thể mau ra khỏi điện, tốt xấu gì cũng sống sót qua giờ khắc này. Người trong đại sảnh sớm bị thái độ vô lễ của y khiến cho ngây người, đều lên tiếng nghị luận.
Chợt nghe một thanh âm trầm ổn vang lên: "Đứng lại." Nhất thời tất cả mọi người ngừng nói, ngạc nhiên nhìn về phía Hoàn Nhan Tự, Hoàn Nhan Sóc cũng dừng lại cước bộ, cũng nhìn hắn, chỉ thấy hắn đi xuống đài cao, ánh mắt sáng quắc nhìn phía Tố Y, thấy y vẫn đang muốn đi ra ngoài, lại cuối cùng chân mềm nhũn, quỳ xuống trước một cây cột, hắn vội vàng phi lên phía trước đỡ lấy, chỉ thấy người trong lòng sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, từng giọt mồ hôi to như hột đậu tương cuồn cuộn mà rơi, đôi mắt dĩ nhiên không còn tinh tường, hàm chứa không biết là xót là yêu là đau là sầu thương nhìn mình, một bàn tay buông xuống, tay kia thì lại vẫn gắt gao che miệng. Hắn cảm thấy hoảng hốt, dự cảm xấu cùng một cỗ hàn khí đột nhiên từ đáy lòng dâng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!