"Thái tử a, chúng ta vẫn nên trở về đi, thời tiết lạnh như thế, người lại không chịu phủ thêm ngoại y, vạn nhất bị cảm, thần thật không gánh nổi." Đứng bên ngọn sơn giả thạch cạnh hồ, Tiểu Ngôn vẻ mặt nghiêm túc khuyên nhủ chủ tử, thật ra dáng một tiểu đại nhân.
Hoàn Nhan Sóc quật cường hừ một tiếng: "Tiểu Ngôn, ngươi càng ngày càng thật chán ghét, nhiều lời như lão thái bà, cẩn thận nếu chọc ta mất hứng, ta liền nói phụ hoàng cắt chức ngươi, ta còn thêm mắm thêm muối cáo trạng trước mặt Nhạc đại nhân, nói ngươi phạm thượng, thương tổn lòng tự trọng của ta, hừ, đến lúc đó để xem phụ thân ngươi có đánh ngươi không."Hắn nói xong, thấy gương mặt Tiểu Ngôn đỏ lên, không khỏi cười ha ha.
Tiểu Ngôn vừa vội vừa tức, không ngừng dẫm chân, ủy khuất nói: "Thái tử, người càng ngày càng không phân rõ phải trái, nếu Tố Y hoàng hậu còn ở đây, người còn dám như vậy?" Nói xong liền biết đã lỡ lời, vội một phen che miệng, nhưng đã thấy gương mặt Hoàn Nhan Sóc trở nên âm trầm: "Tiểu Ngôn, ngươi muốn đem đầu lưỡi cắt đi phải không, ta đã nói bao nhiêu lần, không được nhắc đến tên người kia trước mặt ta, hừ, ta hiện tại liền nói cho phụ hoàng, không những cắt chức ngươi, còn phải trị tội ngươi." Nói xong liền đứng dậy bỏ đi.
Tiểu Ngôn vừa sợ hãi lại vừa ủy khuất, hắn trời sinh tính thành thật, không giỏi nói chuyện, đành phải khẩn khoản theo sau, luôn miệng cầu tình, mắt thấy chỉ còn đi vài bước nữa là đến thư phòng Hoàng Thượng, bỗng nhiên theo gió truyền đến một trận thanh âm quát mắng.
Hoàn Nhan Sóc sửng sốt, kẻ nào trong cung lại vô lễ như thế, ở bên ngoài mà quát mắng nô tài, muốn giáo huấn cũng nên đưa vào trong phòng giáo huấn mới phải. Hắn bản tính lạnh nhạt, trừ Tố Y ra, sống chết của những kẻ khác trong cung cũng không cho vào mắt, lúc này lại động lòng hiếu kỳ, thầm nghĩ phải mau đến xem là phi tử quý nhân nào lại không hiểu quy củ như vậy.
Tiểu Ngôn thoáng nhẹ nhàng thở ra, vội vàng theo phía sau hắn, chợt thấy Hoàn Nhan Sóc đột nhiên đứng lại ở sau một thân cây đại thụ, hắn cảm thấy kỳ quái, vừa tính thăm dò, suýt nữa đã kêu thành tiếng, nguyên lai người ở phía trước bị mấy cung nữ thái giám vây quanh, buông tay đứng thẳng bị người giáo huấn lại là Tố Y. Mà vị chủ tử vênh váo tự đắc kia cũng không phải ai khác, mà chính là phi tử tối sủng ái của Hoàn Nhan Tự, Ngân Cơ nương nương.
Hắn nhìn thoáng qua Hoàn Nhan Sóc, thấy trong mắt hắn bắn ra thần sắc phức tạp, nhưng không có tiến lên, trong lòng hắn cũng rõ ràng, cảm tình của Hoàn Nhan Sóc đối Tố Y là thật, xuất phát từ kính yêu, khi bị phản bội thì lại càng thêm phẫn hận. Huống chi nếu hiện tại ra tay che chở, chắc chắn khiến mọi người nhạo báng hắn không có cốt khí, lại quan tâm đến một tên phản tặc.
Ngân Cơ kia bởi vì trước khi Tố Y xuất hiện được Hoàn Nhan Tự vô vàn sủng ái, tự cho là vị trí hoàng hậu đã nằm chắc trong lòng bàn tay, ai ngờ lại bị sự xuất hiện của Tố Y phá tan mọi tính toán, làm sao lại không mang hận trong lòng, nhưng lại ngại Tố Y thân nhận được nghìn vạn sủng ái, thật sự không thể trả thù, ai ngờ trong nháy mắt, hoàng hậu cao cao tại thượng đã biến thành hạ nô, nàng chính đang âm thầm toại nguyện, không ngờ oan gia ngõ hẹp, hôm nay lại đối mặt với Tố Y, sao lại không mượn cớ để kiếm chuyện. Tố Y tàn phế một chân, hành động không tiện, nàng âm thầm ra lệnh một tên thái giám tiến lên va chạm, khiến cho y ngã sấp xuống ở trước mặt mình, thế là thét ra lệnh cung nữ thái giám kéo y dậy, lại ngang nhiên nói y cố ý ngã xuống va phải mình, cũng không để ý đến thân phận, ngay tại chỗ mà chửi mắng.
Tố Y sao lại bị loại tiểu nhân đắc chí khiến cho động khí để bụng, lại không biết mặt y không chút thay đổi càng khiến cho Ngân Cơ buồn bực, khẽ kêu một tiếng, liền bảo thái giám lấy roi đến, muốn giáo huấn tên nô tài hạ đẳng trong mắt không có chủ tử này, chính đang cân nhắc nên dùng thủ đoạn ngoan độc gì, chợt nghe một đạo thanh âm lạnh lùng truyền đến: "Mẫu phi một khi nhận được ân sủng liền thật rất uy phong a."
Nàng kinh hãi ngẩng đầu, liền nhìn thấy gương mặt âm trầm của Hoàn Nhan Sóc từ sau cây cổ thụ đi ra.
Nếu nói ở trong hoàng cung, thái hậu cùng Hoàn Nhan Tự đều là người khiến Ngân Cơ e ngại, nhưng kẻ nàng tối sợ hãi vẫn là tiểu thái tử Hoàn Nhan Sóc này, nàng từ trước đến nay tâm tư lanh lợi, khéo léo, ở trước mặt thái hậu cùng hoàng thượng đều thập phần được lòng, duy chỉ có Hoàn Nhan Sóc cũng không bị nàng lừa, luận đến thông minh trí kế thì Ngân Cơ thúc ngựa cũng đuổi không kịp hắn, trước khi Tố Y xuất hiện, nàng cũng chịu không ít khổ sở bởi Hoàn Nhan Sóc, lúc đầu còn muốn dưỡng Hoàn Nhan Sóc hòng duy trì chỗ dựa cho mình đi lên vị trí hoàng hậu, không đến hai tháng, chẳng những không chiếm được thân phận kia từ Hoàn Nhan Tự, mà còn bị tiểu ma vương này chỉnh cho sợ hãi.
Lúc này nàng vừa nhìn thấy Hoàn Nhan Sóc, trong lòng vốn đã bất an, nay lại nghe hắn nói câu kia "Mẫu phi một khi nhận được ân sủng liền thật rất uy phong a" thì hồn phi phách tán, hiểu ra tiểu ma đầu này hận nhất chính là phi tử được sủng ái, nói các nàng đoạt đi yêu thương của phụ hoàng, bởi vậy trừ bỏ Tố Y ra, trước nay ai được sủng ái sẽ đắc tội hắn, mà hiện giờ bộ dáng kiêu ngạo của mình lại bị hắn nhìn thấy, thật sự là cực kỳ không xong.
Lập tức vội vàng thu hồi thần tình ngang ngược, cẩn thận cười nói: "Ta không biết thái tử ở trong này, cản đường của người, ai, đều do tên nô tài không có mắt này, còn xô phải ta, là ta nhất thời tức giận, nghĩ muốn giáo huấn y một hồi, có chút không đúng mực." Nói xong vội nháy mắt, mấy thái giám cung nữ kia vội vàng lui xuống, nàng lại bày ra thần tình tươi cười nói: "Thái tử thỉnh mời đi trước đi."
Hoàn Nhan Sóc hừ lạnh một tiếng: "Không vội, hôm nay cũng không có việc gì, xem ra mẫu phi đối quy củ trong cung còn mới lạ, hài nhi liền hao chút tâm tư, giáo giáo mẫu phi, tuy nói lấy tư chất mẫu phi, muốn học toàn bộ cũng khó, nhưng cũng không còn cách nào, ai bảo người là mẫu phi của ta, lãng phí một chút thời gian cũng đành vậy, đỡ phải ở trước mặt người khác làm ra cử chỉ thất thố gì, đừng nói làm mất đi uy nghi của phụ hoàng cùng Kim Liêu quốc chúng ta, chính là thể diện của Hoàng a nãi và ta cũng không có sáng sủa gì."
Sắc mặt Ngân Cơ đã muốn nửa xanh nửa trắng, răng lợi nghiến kèn kẹt, cũng không dám nói gì. Hoàn Nhan Sóc nhìn nàng, ra vẻ kinh ngạc nói: "Sắc mặt Mẫu phi trông không tốt lắm, chẳng lẽ là có ý hài nhi không thể giáo huấn người? Nếu là thật làm khó người như vậy, không bằng hài nhi đến trước mặt phụ hoàng thỉnh một đạo ý chỉ, như vậy mẫu phi sẽ tâm phục khẩu phục, được không?"
Nói xong liền nhìn về phía Tố Y, làm bộ lẩm bẩm: "Ai, phụ hoàng điểm gì cũng tốt, chỉ là hay niệm tình xưa, thật sự là không được."
Ngân Cơ kia nghe hắn nói như thế, biết là hắn đang nhắc nhở mình, nếu nháo chỗ Hoàn Nhan Tự, hắn vẫn đau lòng vì Tố Y, biết đến chuyện xảy ra hắn làm sao bỏ qua. Chính trong lòng nàng ta cũng rõ ràng, Hoàng Thượng tuy rằng mỗi đêm đều đến đã đến qua đêm, bất quá là để cho người ta xem, thực tế đêm nào cũng mộng mị, trong mộng lại luôn gọi tên tiền hoàng hậu, nhiêu đó cũng đủ chứng minh lời nói của Hoàn Nhan Sóc thật không giả.
Lập tức trong lòng cả kinh, nàng là người thông minh, tự nhiên biết điều gì có lợi điều gì không, vội vàng nén giận nói: "Thái tử nói đùa, ta nào dám nói người không giáo được ta? Trong cung này từ trên xuống dưới, ai chẳng biết thái tử thông minh lanh lợi nhất, muốn chỉ dạy điều gì cứ việc nói, ta chăm chú lắng nghe là được."
Tố Y kinh ngạc nhìn Hoàn Nhan Sóc, y sao lại không biết tiểu thái tử này là đang giúp mình, trong lòng một trận cảm động, đến lúc này, hài tử này vẫn vì mình suy nghĩ như thế, sao không khiến y đau tận tâm phế. Cho đến khi nhìn thấy thủ đoạn hắn đối phó Ngân Cơ, tiếng gằn từng tiếng như châm kia làm sao một hài tử lại có thể nói ra, liền ngay cả một người trưởng thành như y cũng không thể không bội phục.
Đến bây giờ, y thật hoài nghi, chính mình đến tột cùng làm được cái gì mà có thể khiến cho thái tử giảo hoạt vô tình như vậy đối y nhớ mãi không quên, mọi cách bảo hộ?
Tiểu Ngôn ở bên cạnh lại thật to nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ: thái tử từ sau khi Tố Y hoàng hậu bị biếm thành hạ nô, trong lòng đã không tự tại, thích trút giận lên người khác, cố tình hôm nay ta lại động vào, ai ngờ bây giờ nửa đường lại nhảy ra một Ngân Cơ nương nương, để hắn trút hết tức giận, đem ta giải cứu ra. Hắn cũng không quen nhìn thái độ bừa bãi lấy thế áp nhân của Ngân Cơ, so với Tố Y ổn trọng tự trì, ôn nhu thiện lương thật cách biệt như trời với vực, cho nên hiện giờ Hoàn Nhan Sóc mượn cớ gây chuyện, hắn chẳng những không phản đối mà còn cảm thấy thống khoái.
Hoàn Nhan Sóc trời sinh lời nói ngoan độc, một chút quở trách liền khiến Ngân Cơ đã muốn không đứng thẳng nổi, tức giận đến cả người run run, hắn mắt thấy nữ nhân cuồng vọng này muốn sắp bất tỉnh, lúc này mới ngừng lời, còn giả mù sa mưa nói: "Mẫu phi thật sự là thiên kim quý thể, đứng một chút cũng có người đỡ, quên đi, một lần nói nhiều người cũng không nhớ hết được, còn lãng phí nước miếng của ta, đương nhiên, tối trọng yếu chính là xem ra thân thể mẫu phi không chịu đựng được, thỉnh người hồi cung đi, hài nhi ta sẽ không tiễn."
Ngân Cơ móng tay đã muốn đâm vào da thịt, nhưng vẫn ráng nặn ra vẻ tươi cười: "Một khi đã như vậy, ta về trước, khi nào thái tử có thời gian, xin mời đến Từ Ân cung chơi." Nói xong đặt tay lên tay thái giám, oán hận rời đi. Hoàn Nhan Sóc ở lại còn không chịu buông tha nàng, cuối cùng còn cười mà bồi thêm một câu: "Đã biết, ta sẽ tranh thủ thời gian đến tiếp tục dạy mẫu phi."
Ngân Cơ đi xa, nơi này chỉ còn lại có Tố Y cùng hai người chủ tớ hắn, Tố Y trong lòng khó chịu, lại không biết nên hướng tiểu thái tử này nói gì, đành phải bái lễ một chút, xoay người bước đi. Thình lình Hoàn Nhan Sóc bỗng nhiên đi đến phía trước y ngăn lại, nhìn y nói từng chữ: "Hài nhi thay mẫu hậu giải vây, chẳng lẽ mẫu hậu ngay cả một lời tạ ơn cũng không có sao?"
Tố Y cảm thấy tim thắt lại, biết hắn đối chính mình vẫn không muốn xa rời, nhưng mình đã lâm vào hoàn cảnh này, hắn nếu cứ đối mình lưu luyến, đối hắn chỉ có trăm hại mà không có một lợi. Đã đến nước này thì một câu quan tâm ân cần cũng không thể nói ra, chỉ khom người cúi đầu một cái nói: "Tạ ơn thái tử cứu giúp."
Hoàn Nhan Sóc quật cường nhìn y, bỗng nhiên ôm lấy y nói: "Người... Người rõ ràng biết ta không muốn điều này, người biết rõ."
Tố Y nhìn hài tử này, thấy hắn dùng sức kiềm nén nước mắt, cảm thấy đau xót, thật muốn lập tức đem hắn ôm vào trong ngực hảo hảo an ủi một phen, chính là hiện giờ buộc mình che giấu tâm ý chân chính, làm bộ như không chút quan tâm nói: "Không biết thái tử muốn gì?"
Hoàn Nhan Sóc suy sụp buông y ra, dựa lưng vào gốc cây đại thụ, vô lực nói: "Ta muốn người nói cho ta biết, người kỳ thật là bị oan uổng, ta muốn người nói cho ta biết, người không có phản bội phụ hoàng, ta còn muốn người nói cho ta biết, người căn bản là yêu thương phụ hoàng và ta. Ta... Ta thực tham lam có phải không?" Hắn nhìn Tố Y: "Ta rõ ràng biết điều đó không thể, chính là ta vẫn muốn, ta có phải thực vô dụng?
Thật sự, ngay cả ta cũng chán ghét bản thân như vậy, là từ khi nào Hoàn Nhan Sóc ta lại trở nên không gượng dậy nổi, không thể từ bỏ như vậy chứ?" Hắn lắc đầu, đứng thẳng dậy nói: "Người đi đi." Nói xong bản thân quay đầu rời đi, Tố Y nhìn thân ảnh hắn giống như phảng phất có một loại mỏi mệt nói không nên lời, hít một tiếng thật sâu, nhìn theo bóng hắn đi xa. Y mới hướng một thân cây cách đó không xa nói: "Tử Diễm cô nương, thái tử đã đi xa, ngươi có thể đi ra."
Lời vừa dứt, thân ảnh Tử Diễm liền xuất hiện ở trước mặt Tố Y, nàng cũng nhìn theo thân ảnh sắp biến mất Hoàn Nhan Sóc, buồn rầu hít một tiếng, xoay người lại, Tố Y chính đang dùng ánh mắt sáng quắc nhìn nàng, nàng từ trước đến nay đều nghĩ hành động của bản thân đúng lý hợp tình, nhưng giờ phút này, lại không biết vì sao có một tia chột dạ, không khỏi liền cúi đầu xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!