Chương 25: Anh Ơi Em Nhớ Cha Mẹ

À. Lương Siêu gật gật đầu, nhưng đột nhiên lại thay đổi đề tài:

"Nhưng em gái tôi có ám ảnh nghiêm trọng với gương mặt của cô, không thể nhìn thấy cô lắc lư ngay trước mắt chúng tôi suốt ngày được, cho nên!"

Chát!

Nói xong, hắn vung tay đã tát mạnh vào mặt Tề Tuyết, nhìn có vẻ không dùng sức lắm, nhưng Tề Tuyết lại trực tiếp bị tát văng đi hơn mấy mét!

Phốc!

Một ngụm máu tươi lẫn với răng nát trào ra, con ả lập tức bị tát cho ngơ ngác, không kịp phát ra lấy một tiếng hét.

Nửa gương mặt cô ta bị tát đến sưng thành đầu heo, da tróc thịt bong, máu tươi chảy ào ào!

Dáng vẻ thảm thương kia khiến Triệu Nhã Chi suýt không nhận ra đây là con gái mình.

Ực!

Kim Hùng thấy thế cũng điên cuồng nuốt nước bọt, người thạo nghề vừa ra tay là biết trình độ thế nào rồi.

Chỉ tùy tiện tát một cái mà đã tạo ra hiệu quả như gã cầm cục gạch dồn hết lực mà hung ác đập mấy trăm lần vào mặt cô ả, lúc trước Huyết Ảnh chết cũng không oan.

Cũng may lúc Lương Siêu tìm tới cửa, mình không cứng đầu đối kháng, nếu không không chỉ đơn giản là mất hai ngón tay và hơn một nghìn vạn.

Tuyết Nhi!

Triệu Nhã Chi vừa quát to một tiếng thì nửa bên mặt còn lại của Tề Tuyết đã bị Lương Siêu tát một cái, cũng da tróc thịt bong và trở nên vô cùng thê thảm.

Sau này, gương mặt đó coi như triệt để bị phế bỏ.

Mũi lệch mắt lác cộng thêm mười dấu đỏ, cho dù mời bậc thầy chỉnh dung tốt nhất Hàn Quốc cũng không có cách nào cứu vớt, sợ là danh hiệu kẻ xấu xí sẽ bám theo cô ả cả đời.

Mà Triệu Nhã Chi nhìn thấy không thể cứu vãn, cũng không kêu la nữa, mà tiếp tục dập đầu về hướng Lương Siêu.

"Cậu Lâm, mọi chuyện đều do con gái tôi làm, trước đó tôi còn khuyên nó làm người phải lương thiện, phải tốt với em gái cậu một chút, nhưng nó không nghe! Thật sự không liên quan đến tôi!"

"Xin cậu bỏ qua cho tôi đi, tôi, tôi không muốn biến thành như con gái mình!"

"Tôi thật sự vô tội, hu hu!"

Nghe xong, mọi người đều khinh bỉ mà nhìn bà ta.

Ai cũng nói đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, tình thương của mẹ bao la, nhưng sao mụ già này kinh tởm đến thế?

Vì tự bảo vệ mình, bà ta đã bán con gái nhà mình không đáng một xu?

Phi!

Vô tội? Lương Siêu cười lạnh:

"Trước đó bình axid làm mặt em gái tôi bị hủy là bà đưa cho con gái mình đúng không?"

Triệu Nhã Chi lập tức run rẩy, ánh mắt cũng bắt đầu trốn tránh.

Không, không phải!

"Lâm Thiếu, bình axid tôi đưa cho Tề Tuyết không phải muốn để nó đối phó em gái cậu! Chỉ muốn, muốn! A đúng! Là muốn nó chùi bồn cầu cho tôi thôi!"

Đám người: !

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!