Bước đến bên giường bệnh, Lâm Mạc Huy khe khẽ thở dài.
Trên giường bệnh là một người con gái tuyệt đẹp, xét về nhan sắc không thua gì Hứa Thanh Mây.
Nhưng mà, bây giờ cô ấy chỉ còn lại một cơ thể gầy gò, nhìn qua cực kỳ thảm thương.
Lâm Mạc Huy đi xung quanh giường một vòng, đột nhiên ngẩng đầu hỏi: "Ông Bá Lộc, ông mời Tạ Phương Minh đến chữa bệnh cho con gái ông tốn hết bao nhiêu?"
"Tôi giúp đỡ ông Bá Lộc không phải vì tiền." Tạ Phương Minh ngay lập tức nói: "Tôi và anh ấy là bạn bè tri kỉ của nhau, chuyện của anh ấy cũng là chuyện của tôi."
Nam Bá Lộc yên lặng không nói gì, trong ánh mắt tràn đầy cảm kích. Tạ Phương Minh ở đây chăm sóc cho con gái ông ta nửa năm, trong lòng ông ta thực sự rất biết ơn.
Thế nhưng Lâm Mạc Huy lại cười nhạt một tiếng: "Thật sự không lấy một đồng? Tạ Phương Minh, nếu vậy thì ông thật đáng chết."
"Cậu... cậu nói cái gì?" Tạ Phương Minh nghe vậy tức giận.
Nam Bá Lộc cũng hơi không hài lòng, đây là ý gì?
Lâm Mạc Huy không quan tâm đến ông ta, chỉ nhìn về phía ông cụ Phong: "Ông Phong, ông lựa chọn châm cứu quả thực không sai."
"Sao?" Ông cụ Phong kinh ngạc: "Vậy tại sao cô ấy vẫn chưa tỉnh dậy? Hơn nữa, còn... còn càng ngày càng nghiêm trọng..."
"Bởi vì, có người động tay động chân trên người cô ấy." Lâm Mạc Huy cười nhạt nhìn Tạ Phương Minh: "Có người cắm kim châm bạc vào người cô ấy rồi phong ấn huyệt vị. Người ngoài nếu tùy tiện cắm kim châm vào sẽ chỉ khiến cho cơ thể cô ấy suy yếu rất nhanh, thậm chí có thể vì thế mà mất mạng."
Mặt Tạ Phương Minh đột nhiên tái mét, đầu đổ mồ hôi lạnh.
Sắc mặt Nam Bá Lộc cũng thay đổi, ông ta liếc nhìn Tạ Phương Minh một cách thâm trầm.
Trong nửa năm qua, chỉ có Tạ Phương Minh tiếp xúc với con gái ông ta nhiều nhất, chuyện này do ai làm còn phải hỏi sao?
"Tên họ Lâm kia, cậu... cậu muốn ngậm máu phun người sao?" Tạ Phương Minh giả vờ bình tĩnh: "Nói chuyện phải đưa ra chứng cứ chứng minh. Nửa năm nay là ông già này ở đây. Ý của cậu là tôi động tay động chân?"
Anh đưa tay dừng lại trên trán cô ấy, hai ngón tay nhanh chóng điểm vào mấy huyệt vị trên mặt cô ấy.
Đồng thời tay trái nắm ba cây kim châm bạc, nhanh như chớp cắm xuống, đâm chuẩn xác vào ba huyệt vị trên mặt cô ấy.
Sau khi ba cây châm cắm xuống, trên trán cô ấy ngay lập tức xuất hiện một điểm gồ nho nhỏ, giống như là có cái gì đó sắp nhô ra.
Ngón tay Lâm Mạc Huy không ngừng lần lượt cắm châm bạc vào mấy huyệt vị trên người cô gái.
Tổng cộng mười tám châm. Cả quá trình thực hiện không quá nửa phút, toàn bộ mười tám châm đều cắm cực kỳ chuẩn xác.
Lúc này, ngay cả Tạ Phương Minh cũng trợn tròn hai mắt nhìn. Ông ta cũng là bậc thầy về châm cứu, tất nhiên có thể nhìn ra kỹ thuật của Lâm Mạc Huy rất cao siêu, lại còn vượt xa ông ta.
Lúc này, trên trán cô gái dần dần xuất hiện một vệt máu nhỏ.
Nam Bá Lộc vội vàng bước lên phía trước mấy bước. Ở bên trong điểm máu, thế mà lại có một đầu kim châm từ từ bị đẩy ra.
Lâm Mạc Huy giơ hai ngón tay kẹp lấy đầu kim, nhẹ nhàng rút ra.
Đây là một nửa cây kim châm bạc, dài cỡ chừng ba phân.
Vẻ mặt Nam Bá Lộc biến đổi, lo lắng hỏi: "Đây... đây chính là kim châm bạc phong ấn huyệt vị của con gái tôi?"
"Đúng thế." Lâm Mạc Huy gật đầu.
Nam Bá Lộc lập tức nhìn về phía Tạ Phương Minh. Sắc mặt Tạ Phương Minh đột ngột biến đổi, ông ta ngụy biện: "Thứ.. Thứ đó không phải do tôi để lại. Trên cây châm cũng không có viết tên tôi."
"Không cần sốt ruột, một lát nữa sẽ rõ ngay." Lâm Mạc Huy bình tĩnh nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!