Chương 44: Thần bí đích tiểu thú

Từ xa nhìn thấy ba cự nhân xanh biếc, mọi tu giả đều kinh hãi. Đặc biệt là khi thấy người bị truy sát là Tiêu Thần. Có tu giả từng thấy trận đại chiến giữa hắn và Khải Áo, nên càng chăm chú quan sát. Đồng thời, Triệu Lâm Nhi phong hoa tuyệt đại, đứng trên vai thụ nhân màu xanh, không thu hút chú ý mới là lạ, nhất thời toàn thể tu giả quanh đó đều theo sát họ, đợi sự tình phát triển.

Hiện giờ trên Long đảo có mặt không ít tu giả, họ đều đến vì Tổ long và long vương sắp chào đời, cũng xảy ra không ít tranh đấu, nhiều người đã ngã xuống.

Thụ nhân tham chiến khiến trận truy sát liên khu vực càng thêm phần thanh thế, quả nửa tu giả ở ngoài rìa long đảo cũng bị kinh động, khán hiều người chăm chú quan sát.

Thậm chí, nảy sinh tâm tư muốn "tiếp cận" Triệu Lâm Nhi. Họ đoán được lai lịch của thụ nhân, không phải vạn niên cổ mộc không thể biến hóa thành, nhất định sinh ra trên đảo, nếu lôi kéo được Triệu Lâm Nhi không chỉ có một người đẹp phong tư tuyệt thế, mà còn có cả một cỗ chiến lực không tưởng tượng nổi.

Cạnh thác nước vân vụ phiêu diêu, thân ảnh Yến Khuynh Thành như mộng tự ảo, đứng trước vách đá nhìn mấy cự nhân chạy qua, bất giác nhíu mày.

Kim phát mỹ nam tử Lan Đức cũng lộ vẻ kinh ngạc: "Long đảo có thụ nhân, phải là cổ mộc vạn năm đó, họ là kết tinh của đại tự nhiên. A La Đức thuộc sâm lâm tộc, nếu hắn có hữu biện pháp nhiếp phục một thụ nhân, e rằng chiến lực sẽ vượt chúng ta."

Đang lúc họ quan sát, A La Đức và man tộc thanh niên cường giả Khải Áo cũng ngồi trên một vách núi theo dõi tình hình. A La Đức vạn phần kích động, run giọng: "Là thụ nhân do vạn niên cổ mộc biến thành, xuất hiện những ba người."

Tiêu Thần tuy tu vi đột phá cảnh giới cũ nhưng đối diện với ba cự nhân cũng không khỏi đau đầu, hắn đã tách khỏi ba bất tử sinh vật song thụ nhân được Triệu Lâm Nhi chỉ huy, truy sát hắn không ngớt.

Chạy qua mười mấy ngọn núi, kinh động vô số hung cầm mãnh thú, nhưng ba thụ nhân màu xanh như bóng với hình, không thể thoát được, hắn dần bị họ bao vây.

"Ầm."

Bàn chân khổng lồ giẫn nát cây cối, lục quang mờ mờ lưu chuyển, tràn đến chỗ hắn. Tiêu Thần hóa thành tàn ảnh lướt đi, bàn chân giáng xuống đất, nứt thành một khe rộng, cây rừng cạnh đó rung lên cuồng loạn.

Đoạn mấy cánh tay khổng lồ quét tới, lục quang chói lòa, tự nhiên chi lực của thụ nhân lưu chuyển, cánh tay như đúc từ thép, quật ngà từng vạt cây, Tiêu Thần bị cây gãy nuốt chửng.

Sáu cánh tay chộp về phía hắn, Tiêu Thần toát mồ hôi, liên tục di hình hoán vị, thân thể phảng phất bùng cháy, hào quang rực rỡ phát ra như thần diễm cháy lên, hóa thành tàn ảnh tránh đi.

Tu giả ngầm quan sát đều cả kinh thất sắc, thụ nhân quả nhiên đáng sợ.

"Tiêu Thần, ta xem ngươi chạy đi đâu." Hoàng gia thiên nữ đứng trên vai thụ nhân, dung nhan thanh lệ hé nụ cười khiến trăm hoa lu mờ.

Một bàn tay cự nhân sáng rực quét sạch trở ngại, liên tục chém gãy bảy, tám gốc cổ thụ đoạn chặn trước mặt Tiêu Thần, hắn hết đường tránh.

"Ầm."

Bàn tay còn cao gấp rưỡi Tiêu Thần bổ mạnh tới. Hắn không thể tránh, chỉ còn nước đẩy sức mạnh lên cực hạn, ngạnh tiếp một chưởng này.

Hai tay hắn liên tục vung lên, xuất ra từng đạo pháp ấn huyền bí thần kì, vẽ thành một bức đồ hình sao sáng giữa làn hào quang, nổi lên trước mặt hắn như thuẫn bài cổ lão thần bí, chặn đứng cự chưởng.

Cự chưởng xanh biếc tỏa sáng rực, bổ mạnh lên bức đồ hình sao sáng, màn hào quang trước mặt Tiêu Thần tan đi, từng vì sao ảm đạm, hắn bị đại lực hất văng, cây cối liên tục gãy đổ, thân thể hắn phát ra hào quang vô tận, liên tục làm đổ mười mấy gốc cổ thụ mới ngã xuống đống cành lá vụn.

Hiện tại hắn cảm giác được nỗi thống khổ của Khải Áo, gã từng hắn đánh văng đi như thế này, không ngờ chưa được bao lâu, chính hắn được nếm mùi.

"Ầm."

Một bàn chân khổng lồ giẫm cạnh, nếu hắn không nhanh chắc đã bị giẫm nát bét. Tiêu Thần nhanh chóng nhảy bật lên, thân thể phát ra hào quang rực rỡ, trong tình huống không thể trốn tránh, hắn buộc phải đấu với thụ nhân.

Thụ nhân không chỉ đơn thuần cao lớn, họ có thể vận chuyển tự nhiên chi lực, mỗi lần ra đòn đều phát ra hào quang chói lọi. Tiêu Thần cảm giác mình phảng phất đập vào cự sơn, lực xung kích khiến toàn thân hắn đau nhói.

Dù sinh mệnh tinh nguyên của hắn thịnh vượng, thần diễn hóa thành thực chất cháy lên rừng rừng ngoài thân thể, nhưng vẫn không chống nổi công kích kinh nhân của thụ nhân, đối phương quá to lớn.

Hắn liên tục bị hất văng, đập vụn từng hàng cây, đối diện với thụ nhân, hắn cần có cảm giác vô lực.

Phía trước là một dòng sông chảy qua, Tiêu Thần tựa hồ nhìn thấy hy vọng, cố đấu mấy đòn với thụ nhân rồi lao về phía dòng sông.

"Chặn hắn lại, mau lên." Triệu Lâm Nhi gấp rút hét lên.

Sơn lâm quá dày, dòng sông tuy rộng nhưng chảy chậm, không hề vang lên tiếng đập nước, thành ra hắn không bị phát hiện. Dòng sông này với Tiêu Thần là dòng sông cứu mệnh, hắn không do dự nhảy xuống, bọt nước văng lên rồi chìm lặng.

Sự tình không thể đoán trước, Triệu Lâm Nhi chán nản vô cùng, thắng lợi đến trước mắt không ngờ lại thành công cốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!