Chương 36: Cửu trọng thiên

Thuế Phàm, Thức Tàng, Ngự Không, Niết Bàn, Trường Sinh ngũ đại cảnh giới này, đem thực lực của cường giả thế gian, phân chia ra rõ ràng.

Chỉ có người tiến nhập vào năm cảnh giới này, mới có thể được xưng là cường giả. Thuế Phàm chi cảnh đó là một bước ngoặc, giống như một đường lạch trời đem tuyệt đại đa số người ngăn cản bên ngoài.

Bất quá, Thức Tàng, Ngự Không, Niết Bàn, Trường Sinh làm sao không phải là vài đạo lạch trời khó có thể vượt qua chứ! Mặc dù tiến nhập Thuế Phàm cảnh giới, lĩnh ngộ được chân đế tu luyện, phía sau còn có bốn đạo lạch trời chặn lại mà!

Theo đó, thực lực giữa năm đại cảnh giới chênh lệch là rất lớn, có rất ít người có thể đánh bại cường giả trên một cảnh giới. Hơn nữa, thực lực của người cùng một cảnh giới chênh lệch cũng khá lớn, như một sơ cấp cảnh giới nào đó cùng một đỉnh phong cảnh giới, kém phi thường xa.

Vì vậy, mọi người tiến thêm một bước nhỏ, mỗi một cảnh giới phân chia thành cửu trọng thiên. Theo đó, Thuế Phàm, Thức Tàng, Ngự Không, Niết Bàn, Trường Sinh năm cảnh giới, mỗi một cảnh giới đều có chín giai.

Năm tầng cảnh giới! Mỗi tầng cửu trọng thiên(9 giai

-ND)!

Cửu ngũ chí tôn chi cảnh, tiến vào Trường Sinh đỉnh phong! Là chung cực cảnh giới mà mỗi một tu giả tha thiết ước mơ. Thế nhưng , từ cổ chí kim, có bao nhiêu người có thể đạt được đây?

Dựa theo phương pháp phân loại này, Tiêu Thần đã tiến vào Thuế Phàm cảnh giới. Sau khi hiểu biết kỹ càng năm đại cảnh giới hắn phần nào có chút cảm khái.

Tại trong năm đại cảnh giới, Trường Sinh giả rất ít hiện thân hậu thế, đối với tuyệt đại đa số người mà nói đó chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Niết Bàn cảnh giới là khổ trùng tử quan(xông vào cửa chết

-ND), trong mắt người thế gian càng hiếm thấy, ít có khả năng nhìn thấy thân ảnh của bọn họ. Nguồn tại http://Truyện FULL

Ngoài tu giả hai cái cánh giới trên ít tham dự trần thế. Từ ý nghĩa nào đó mà nói, cường giả Ngự Không cảnh giới mới là nhân vật đáng sợ. Bọn họ có thể ngự không phi hành, nắm trong tay lực lượng tự nhiên trong thiên địa, hầu như có thể hoành tảo một phương, bởi vậy được xưng là bán thần!

Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Tiêu Thần thấy qua đọa lạc thiên sứ cùng quang minh thánh long đại chiến. Bọn họ chính là cái cấp bậc tồn tại này! Đương nhiên, bọn họ tuy như phượng mao lân giác rất thưa thớt, thế nhưng cường giả trong đó thì không chỉ là cái cảnh giới này được, cố lão tương truyền, những chủng tộc cổ xưa này, là cận chi thần tộc(gần như là thần

-ND)

Bất quá, cường giả cảnh giới bán thần, tuy rằng có thể nhìn thấy thân ảnh tại Trường Sinh giới , nhưng là bọn họ cũng rất ít xuất thủ, dù sao lực lượng của bọn họ quá cường đại, hầu như có thể quét sạch tất cả ngăn trở, chính thức xuất thủ trong đó, chính là chiến đấu kịch liệt oanh động đại lục.

Cường giả cảnh giới bán thần, thường thường đều chấn nhiếp một phương, tác dụng uy hiếp lớn hơn thực chiến. Tương đối mà nói, cao thủ cảnh giới Thức Tàng, khoảng cách gần với thế nhân hơn, mọi người có cơ hội nhìn được chiến đấu của bọn họ, cho nên tu giả cảnh giới Thức Tàng, tại trong mắt phàm nhân cũng hàm ý là đấu chiến cường giả.

Cường giả trong năm cảnh giới, nếu luận trình độ hoạt động, không hề nghi ngờ là tu giả cảnh giới Thuế Phàm, bởi vì có một số thanh niên tuấn kiệt cũng bước vào lĩnh vực này, có một nhóm thanh niên trong đó, nghĩ không hoạt động cũng khó khăn. Bọn họ khoảng cách gần với thế nhân nhất.

Tu vi của Yến Khuynh Thành cùng Lan Đức, tại Thuế Phàm cảnh giới tam trọng thiên hoặc tứ trọng thiên, đã nhảy qua đạo lạch trời thứ nhất, tính ra trên số ít thanh niên cường giả, bọn họ đích xác có tiền vốn kiêu ngạo.

"Trường sinh, mộng tưởng của ít nhiều tu giả a!" Tiêu Thần cảm thán.

"Tại trong mắt chúng ta, cảnh giới Trường Sinh là một tòa đỉnh núi cao không thể được, nhưng tại trong mắt vĩnh sinh giả, có lẽ là một cái khởi điểm mới a." Nhất Chân hòa thượng tựa hồ rất cảm khái, thần tình tựa hồ có chút hoảng hốt: "Có lẽ điều lớn nhất bọn họ truy cầu là…… thượng cổ thần thoại thế giới…… đã tiêu thất."

Tiêu Thần đối với quá khứ của Trường Sinh giới không biết, hắn cũng không quan tâm những cái ấy. Hắn rất muốn biết, số phận của người từ Nhân Gian giới phá toái hư không mà đến.

Độc Cô Cầu Bại, một kiếm nơi tay, liếc nhìn thiên hạ, hoành tảo lục hợp(tứ phương và trên dưới

-ND), hôm nay đã đạt được loại cảnh giới gì? Thu thủy vi thần ngọc vi cốt(dạng như: hoa nhường, nguyệt thẹn vậy đó

-ND), nhất đại thiên kiêu tiên tử Sư Phi Huyên hôm nay ở nơi đâu? Chung thiên địa chi linh tuệ(trí tuệ như trời đất

-ND), ma nữ Loan Loan giống như tinh linh linh động, hiện nay ngụ tại phương nào?

Vẫn còn nhiều người nữa……

Nhất Chân hòa thượng đã rời đi, ba bộ xương khô không lại giả ngốc nữa, chúng nó lười biếng hoạt động khớp xương, Diêm La Vương đến đây hứng lên, còn lộn mèo một vòng ba trăm sáu mươi độ, đâu còn có một tia hình dạng ngây ngốc.

Tiêu Thần vốn định ly khai nơi này, thế nhưng nhạy cảm cảm giác được, có một số vị tu giả đang hướng tiếp cận tới đây, sát khí nhè nhẹ đang kéo tới, có người tựa hồ muốn ám sát hắn!

Tất cả đều là bởi vì bạn sinh long, phụ cận có trảo ấn của ấu long, cao thủ tiến nhập khu vực này, đều muốn tranh đoạt long vương trong truyền thuyết, vì vậy mới sát hại lẫn nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!