Ashley sững người một lúc, não bộ bắt đầu vận hành với tốc độ chóng mặt.
Phản ứng đầu tiên của anh là, đây là cái bẫy Shadrian giăng ra —— từ lời nhắn anh nhận được, Shadrian đã dặn anh đừng "hành động thiếu l* m*ng", đây có lẽ là một lời nhắc nhở, nhắc nhở anh về tình hình hiện tại.
Vậy anh nên phối hợp với Shadrian thế nào? Nên thuận nước đẩy thuyền, coi người trước mắt là Shadrian "thật" rồi cứu đi, hay là anh phải truyền tin rằng Shadrian này là giả, rằng Shadrian thực ra không hề bị bắt? Vậy phạm vi truyền tin là bao xa? Chỉ báo cho quân đội hay phải cố gắng lan truyền ra ngoài?
Tiếp đó, Ashley lại nghĩ đến một khả năng khác: Dù Shadrian dặn anh đừng hành động thiếu cân nhắc, nhưng anh quả thực đã tốn chút thời gian ở quanh đền thờ làm anh đến muộn.
Vì một vài lý do nào đó, Shadrian vốn nên ở đây đã rời đi rồi.
Nhưng nếu không hành động vào dịp đại lễ, vậy thì khi nào mới là thời cơ thích hợp?
Không. Ashley bình tĩnh loại bỏ khả năng này. Ám chỉ thầy đưa ra rất rõ ràng, chắc chắn là dịp đại lễ.
Còn khả năng thứ ba.
Đó là anh đã rơi vào bẫy ngay từ đầu —— có lẽ cô bé ở quán mì phố Chu Tước không phải do Shadrian nhờ vả, cô bé nói dối chỉ để dẫn dụ anh vào tình thế hiện tại.
Nếu thật sự là vậy. Ashley thầm nghĩ. Vậy thì phiền phức to rồi.
Có khi anh sẽ làm hỏng bét mọi chuyện.
Thậm chí anh có thể hại chết Shadrian.
Vô số khả năng vụt qua trong đầu Ashley, bất chợt anh cảm thấy một thoáng nguy hiểm rợn người đang cận kề.
Ashley lập tức né người, tiện tay đẩy ngã chiếc ghế đang trói con tin. Khoảnh khắc tiếp theo, một viên đạn rít lên sượt qua vị trí anh vừa đứng.
Có người!
Tiếng gió, hơi nóng, độ ẩm, hướng viên đạn bay vào phòng. Nếu lúc này có nhà toán học ở đây, có lẽ cần tính toán rất nhiều mới xác định được tốc độ và phương hướng của đối thủ, nhưng thực tế lại không cho phép ai suy nghĩ nhiều, vô số suy luận logic bị phân giải trong nháy mắt, hình thành một loại trực giác sắc bén tựa báo gấm —— bản năng bị Shadrian đánh cho tơi tả cả ngàn lần ở phòng tập ba lê của Ashley trỗi dậy vào đúng lúc này, anh né tránh hoàn toàn theo bản năng, thoát khỏi đòn chí mạng tấn công từ phía sau.
Sinh tử trong đường tơ kẽ tóc.
Ashley lăn người ra xa, chọn một vị trí rất gần cửa lớn, chỉ một lần giao đấu, anh đã nhận ra kỹ năng thể chất của đối phương cực kỳ đáng gờm. Nếu dây dưa tiếp, anh khó có cơ hội thắng, cách khôn ngoan nhất là rút lui ngay lập tức.
Nhưng mục đích của Shadrian rốt cuộc là gì?
Anh có nên mang theo con tin giống hệt Shadrian kia đi cùng không?
Chỉ một thoáng suy nghĩ, động tác đứng dậy của Ashley đã chậm đi một nhịp. Tốc độ của kẻ tấn công anh cực nhanh. Ashley còn chưa kịp rút khỏi phòng, một tiếng cười khàn khàn đã vang lên từ trên đỉnh đầu anh.
Ashley không ngẩng đầu, bắn một phát về phía tiếng cười vọng tới.
Tiếng cười đó rất gần anh, gần như kề sát, cho dù đối phương phản ứng nhanh nhạy đến đâu, ở khoảng cách gang tấc như vậy, Ashley nắm chắc bảy phần có thể làm đối phương bị thương.
Tiếng đạn găm vào tường vang lên.
Tiếp đó Ashley cảm thấy bụng dưới đau dữ dội, anh ăn trọn một cú đấm, ngã sấp xuống đất.
Có cơ hội thắng. Lúc ngã xuống đất Ashley nghĩ. Đòn này có thể dùng súng hoặc dao để kết liễu, anh chắc chắn sẽ chết nhưng vì một lý do nào đó, đối thủ không làm vậy.
Điều này cho thấy đối với đối phương, anh vẫn còn giá trị để sống.
Có giá trị, thì có cơ hội thắng.
Đối phương bật ra một tràng cười kỳ quái, tiếng cười đó rất lạ, có âm hưởng của kim loại và cát sỏi, thậm chí không phân biệt được là nam hay nữ. Nó dường như bị Ashley chọc cười, nói: "Gặp tao mà không co giò chạy, còn định giết ngược lại hả? Lâu lắm rồi tao chưa gặp đứa nào như mày đấy."
Nó tước súng của anh, túm tóc Ashley, lôi anh từ dưới đất dậy, Ashley thấy một bộ đồ đen —— đối phương mặc một bộ đồ đi đêm bó sát từ đầu đến chân, ngay cả mặt và tóc cũng bị che kín, toàn thân ẩn hiện trong bộ đồ đen tuyền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!